Hứa Thanh cảm thấy mình mặc dù có thể chống cự đến lúc sương mù tiêu tán, dị chất trong cơ thể sẽ không tăng vọt, nhưng Lôi đội đang suy yếu thì không được, nếu là bị giam ở trong đó, không lâu về sau nhất định sẽ dị hoá rồi tử vong.
Cái này làm cho Hứa Thanh cần phải lui về phía sau, muốn dùng khoảng cách lớn lách qua sương mù.
Nhưng...
Sương mù quá lớn, dù tốc độ của hắn nhanh đi nữa, vẫn bị rơi vào bên trong hoàn cảnh khắp nơi đều là sương mù, không chỗ có thể trốn, bị bao phủ ở bên trong sương mù.
Nhưng rất nhanh, chỗ sương mù bao phủ Hứa Thanh kia, lại dần dần trở nên mỏng manh, cuối cùng lại lộ ra thân ảnh Hứa Thanh đang ngạc nhiên.
Hắn cúi đầu, nhìn dưới chân của mình.
Trong đêm tối không nhìn rõ bóng dáng, nhưng Hứa Thanh có thể cảm nhận được sương mù ở bên người, giờ phút này đang nhanh chóng tràn vào lòng bàn chân của mình.
Thật giống như cái bóng không nhìn thấy kia, đang tạo thành một cái vòng xoáy, thôn phệ bốn phía.
Tốc độ cắn nuốt này không hề nhanh, vả lại không bao lâu liền giống như đã ăn no rồi, không hấp thu nữa, khiến cho sương mù lại bao phủ thân ảnh Hứa Thanh.
Nhưng...!Khi cái bóng thôn phệ xong, liền có một cỗ lực lượng phản hồi vào trong cơ thể Hứa Thanh, hội tụ tới hai mắt, trong mắt, sương mù rậm rạp, lại biến thành trong suốt.
Hoặc là không thể hình dung là nhìn thấu, mà là cảm giác! Rõ ràng sương mù vẫn tồn tại như trước, rõ ràng rậm rạp vô cùng, nhưng trong cảm giác của hắn lại chỉ là thoáng mơ hồ, xa xa không tới tình cảnh cản trở ánh mắt khiến cho người ta bị lạc.
Cái này khiến cho hô hấp Hứa Thanh dồn dập một chút, cúi đầu nhìn cái bóng không thấy được ở dưới chân mình.
- Ngươi, rốt cuộc là cái gì...
Hứa Thanh nói nhỏ.
Sau một lúc lâu, hắn ngẩng đầu cảm giác bốn phía, trầm mặc nghiêng thân thể bắt đầu di chuyển, tốc độ không giảm, trong sương mù dày đặc tựa như một đạo u linh, nhanh như tên bắn vụt qua.