Xiềng xích tỏa sáng màu bạc lóng lánh, thêm vào như ẩn như hiện, dường như cũng không phải là chân thật thân thể.
Thân hình Chúc Bưu bỗng nhiên uốn éo, liên tục thêm vài lần cũng không cách nào thoát khỏi xiềng xích."Đây là Thần Niệm Chi Liệm, không có khả năng! Ngươi.
.
.
Ngươi vậy mà còn tu luyện môn thần thông Luyện Thần Thuật! Ngươi như thế nào có được môn bí thuật này." Chúc Bưu ánh mắt hung hăng quét thoáng xiềng xích vài lần sau đó trên mặt lộ ra vẻ mặt khó có thể tin, vẫn còn biểu thị pha lẫn với sợ hãi chợt hiện lên.
Bên kia Khâu Tiếu Cừu cùng Chúc Long cũng nghe được tiếng la thét của Chúc Bưu, đều giật mình quay đầu, cũng không thể phân tâm được, bị Hoả Tu Tử cùng Ma Quang công kích đến thì càng thêm quần áo rách rưới
Gặp sự tình không tốt Khâu Tiếu Cừu hô to một tiếng: "Chúng ta mau bỏ đi!"
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng: "Lúc này muốn đi không ngờ đã quá muộn sao! Hoả huynh, Ma huynh kéo dài bọn họ, đợi đến khi ta giải quyết Chúc Bưu sau đó lại thu dọn bọn họ!"
"Hàn huynh yên tâm, bọn họ lúc này muốn chạy trốn căn bản chính là si tâm vọng tưởng!"
Hàn Lập không hề chú ý hai chiến cuộc ở bên ngoài, hắn cần phải nhanh chống giải quyết Chúc Bưu, thời gian dài thi triển Thần Niệm Chi Liệm đối với Hàn Lập luyện thành tầng thứ ba Luyện Thần Thuật mà nói cũng có chút gánh nặng.
Chỉ thấy Hàn Lập biến thân thành Cự Viên ném ra Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn, Cực Sơn gào thét lên bay thẳng đến Chúc Bưu, đáng thương Chúc Bưu giờ phút này bị Thần Niệm Chi Liệm trói chặt muốn nhúc nhích không nhúc nhích được, chớ nói chi là lấy ra pháp bảo ứng đối lại.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn chăm vào nhục thể của mình bị đánh thành một đống bùn nhão.
Thần hồn của Chúc Bưu vừa muốn hoà nhập vào hư không, nào biết được bên cạnh mình đột nhiên xuất hiện Phạm Thánh Kim Thân của Hàn Lập, ba khỏa đầu lâu bên cạnh hai khỏa đồng thời nắm quyền ở giữa nhìn lại, mi tâm của ba cái đầu lâu vỡ ra một đạo khe hở, bắn ra một đạo hồng quang vốn là Phá Diệt Pháp Mục ngăn cản thần hồn của Chúc Bưu chạy trốn.