Hàn Lập thu vào Bát Trảo Hỏa Ly về sau đến bên trên ngọn núi, Bạch Vân Thiên giờ phút này cưỡng chế sự rung động trong lòng, thực lực của Hàn Lập thật sự là quá vượt quá tưởng tượng của hắn, hắn (nó) cho tới bây giờ chưa từng nhgĩ qua một gã Kim Tiên sẽ có năng lượng lớn lao như vậy, không nói bản thân có tu vị khủng bố, chính là hai hỏa hệ linh thú có tu vị Kim Tiên cũng không thể khiến người dòm ngó tới, them vào hôm nay thu phục được Bát Trảo Hỏa Ly.
Hắn (nó) không biết Hàn Lập vẫn có Ma Quang, Giải Đạo Nhân cùng Kim nhi không có đem ra bên ngoài, nếu như Bạch Vân Thiên nhìn thấy Hàn Lập có thể sai sử nhiều Kim Tiên như vậy, không biết hắn (nó) lại có cảm nghĩ gì.
"Bạch trưởng lão chẳng lẽ không phải là muốn mời ta đi vào ngồi một chút sao?" Hàn Lập đánh gãy Bạch Vân Thiên nghĩ ngợi lung tung.
"Hàn đạo hữu thứ lỗi, ta thật sự là bị thủ đoạn của ngươi làm chấn động, nhất thời đã thất thố." Bạch Vân Thiên cũng không có che dấu hắn (nó) đối với Hàn Lập rất khâm phục, bởi vì một lát còn có chuyện muốn thương lượng cùng Hàn Lập.
Vào lúc này những tộc nhân cũng hiểu rõ Bát Trảo Hỏa Ly đã được người thu phục, cho nên đều quay trở lại, bọn họ cũng không có nhìn thấy tình cảnh Hàn Lập thu phục Bát Trảo Hỏa Ly, còn tưởng rằng là trưởng lão cùng Hàn Lập liên thủ đánh bại Bát Trảo Hỏa Ly, tuy vậy cũng để cho bọn họ đối với Hàn Lập rất khâm phục, lần trước Bạch Phong trưởng lão hai người bọn họ tựu không thể đánh bại Bát Trảo Hỏa Ly, thực lực của vị Hàn tiền bối này rõ ràng lại quá cường hãn.
Bọn họ nhìn vào trong ánh mắt của Hàn Lập lại sinh ra có phần kính sợ.
Do Bạch Vân Thiên trưởng lão ra mệnh lệnh, những Đại Thừa trong tộc mang theo tộc nhân thu dọn tàn cuộc, mà Hàn Lập thì được Bạch trưởng lão mời thêm một lần nữa trở lại thạch điện trên đỉnh núi, hai người lại theo như khách và chủ ngồi xuống, lần này Bạch Vân Thiên vậy mà đích thân vì Hàn Lập châm trà, Hàn Lập cũng không có từ chối.
Bạch Vân Thiên lại hướng về Hàn Lập khen vài lời rồi mới lên tiếng: "Hàn đạo hữu vừa rồi đã thu phục được Bát Trảo Hỏa Ly, lúc trước lại hái đi Ngọc Châu Tử, cũng coi như rất có duyên phận với tộc của ta.
Con Bát Trảo Hỏa Ly này chính là linh hồn của lò luyện đan do Tổ Tiên để lại, ý nghĩa trọng đại, chúng ta không thể mất đi; mà Ngọc Châu Tử lại liên quan đến chuyện sinh tử của Bạch Phong trưởng lão, lại rất quan trọng đối với tộc ta, Hàn đạo hữu ngươi thấy nên xử lý thế nào?"
Hàn Lập biết rõ đây là Bạch trưởng lão cố ý đem nan đề giao cho mình, có thể đây đều là chính mình bằng bổn sự có được, cũng không thể mặc cho hắn (nó) ba hai câu nói lại giao ra tất cả, chuyện này cũng không phù hợp tính cách của Hàn Lập.
Hàn Lập mỉm cười: "Ngọc Châu Tử trái cây lúc trước ta đã đáp ứng cấp cho các ngươi một quả, Hàn mỗ ta người nói chuyện tự nhiên giữ lời.
Thậm chí Bát Trảo Hỏa Ly ta đồng dạng có thể giao cho các ngươi, thậm chí giúp các ngươi một lần nữa phong ấn tại trong lò luyện đan, bất quá ta cũng có một thỉnh cầu nho nhỏ, hy vọng Bạch trưởng lão suy nghĩ kỷ lại."