Mấy ngày sau, Hàn Lập đeo trên lưng một đoạn Dưỡng Hồn Mộc dài hơn một thước đi ra khỏi cửa mật thất.
Một luồng gió nổi lên, mơ hồ truyền đến những âm thanh nói chuyện với nhau.
- Hắc hắc! Bản Thần Quân thật không ngờ còn có thể được nhìn thấy ánh mặt trời.
- Tiền bối vẫn nên nhỏ giọng một chút. Nơi đây là cấm địa của Thiên Trúc Giáo. Vạn nhất bị đám hậu nhân nghe thấy thì lại phiền toái.
- Hừ! Với tu vi của ngươi những thằng ranh con kia còn có thể gây khó cho ngươi sao.....
Thanh âm đàm thoại càng ngày càng xa, cuối cùng nhạt nhòa theo gió.
- Bắc Hàn Tiên Vực?
Hàn Lập nháy mắt mấy cái, hắn phát hiện ra mình đang nằm trong một thủy trì rộng không đến mười trượng. Nước trong thủy trì trong xanh ôn hòa làm cho người ta có một loại cảm giác ấm áp.
- Ha ha! Bắc Hàn Tiên Vực ở phương Bắc là một trong tứ đại tiên vực. Đạo hữu vừa mới phi thăng lên tiên giới, có một vài sự tình cần lưu ý. Nhưng không biết đạo hữu tên họ là gì, là từ hạ giới nào phi thăng? Phi Tiên Đài này nằm ở một địa phương xa xôi hẻo lánh, có rất ít người giống như đạo hữu, có thể trực tiếp phi thăng lên Tiên Giới.
Một người thanh niên đứng bên cạnh, cười hì hì dò hỏi Hàn Lập.
- Tại hạ là Hàn Lập! Là từ Linh Giới phi thăng lên. Nơi này chính là Phi Tiên Đài trong truyền thuyết. Trừ đạo hữu ở đây ra, hình như bên ngoài cũng không có người nào khác.
Hàn Lập vỗ nhẹ tay xuống mặt nước, thoáng cái đã bay lên khỏi thủy trì. Trên người lóe lên ánh sáng màu xanh dịu nhẹ, quần áo không hề dính một chút nước nào.
Lúc này Hàn Lập phát hiện Chưởng Thiên Bình Nguyên cùng với Ngũ Cực Sơn, và các loại trọng bảo đều bình yên vô sự nằm trong cơ thể hắn. Ngược lại đám người Ma Quang giấu ở trong túi đại linh thú lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Mà nơi đây xem ra chỉ là một Phi Thiên Đài đơn giản, trừ ở trung tâm có một thủy trì ra thì bốn phía xung quanh Phi Thiên Đài bị bao phủ bởi một tầng ánh sáng.
Bên ngoài tầng ánh sáng, mơ hồ có thể thấy được những bông tuyết rơi như Mạn Thiên Phi Vũ. Thế giới bên ngoài là một thế giới Băng Tuyết.
- Nguyên lai là Hàn đạo hữu. Chỉ là đạo hữu đến từ nơi gọi là Linh Giới, quả thật có chút phiền toái? Trong số những hạ giới thì cứ mười hạ giới lại có đến hai, ba hạ giới được gọi là Linh Giới. Thôi! Ta cứ tùy tiện giúp đạo hữu đăng ký. Dù sao thượng cấp cũng không có mấy ai rỗi hơi đi tra những chuyện như thế này.
Cao Thăng nhướng mày, nhưng cũng lập tức nói, ý tứ không có cái gì phức tạp khó khăn cả.
Hai tay Cao Thăng giơ ra trước người, hóa trảo vồ vào trong hư không. Trong tay lập tức xuất hiện một quyển sách ngọc óng ánh cùng với một cự bút màu bạc, cũng nhanh chóng viết lên trên đó mấy chữ.
Trong lòng Hàn Lập lúc này mặc dù có phần kinh ngạc nhưng cũng không có lộ ra ngoài. Ngược lại càng đứng nguyên tại chỗ, lặng lẽ theo dõi nhất cử nhất động của đối phương.
Một lát sau, hai tay Cao Thăng léo lên hào quang, sách ngọc cùng cự bút liền biến mất không thấy đâu. Thay vào đó là một ngọc bài màu tím hơi mỏng. Cao Thăng tươi cười đưa ngọc bài cho Hàn Lập.
- Đây là?
Hàn Lập cũng không có lập tức nhận lấy mà vẫn đứng bất động ở đó hỏi.
- Đây là Tiên Bài của đạo hữu. Mỗi một người khi Phi Thăng, sau khi đăng ký vào trong danh sách đều có thể nhận được ngọc bài này. Có vật này, về sau đạo hữu có thể tiến vào tất cả các đại Tiên Thành mà không cần phải trải qua quá trình kiểm tra. Hơn nữa còn có thể tiến vào một số địa phương đặc thù mà không cần giao nạp bất cứ phí tổn nào. Ha ha! Cái này chỉ có những người Phi Thăng lên Tiên Giới mới nhận được đãi ngộ này. Giống như ta, hay các Chân Tiên bản thổ Tiên Giới, không có được đãi ngộ như thế này.
Cao Thăng dùng một loại khẩu khí hâm mộ nói với Hàn Lập.
- Ah! Cái này là vì sao?
Hàn Lập rốt cuộc cũng lộ ra một tia kinh ngạc.
- Tiên Giới vô biên vô hạn, tiên nhân bản thổ cũng phải dùng đến đơn vị hàng tỷ để tính toán. Nhưng những người ở hạ giới dựa vào thực lực của chính mình Phi Thăng lên Tiên Giới trở thành tiên nhân lại rất ít. Nhưng bên trong tất cả các Tiên Vực thì trong các tiên nhân đẳng cấp cao, số lượng tiên nhân Phi Thăng và tiên nhân bản địa lại xấp xỉ ngang bằng nhau. Điều này đại biểu cho cái gì? Có lẽ đạo hữu hiểu rất rõ.
Cao Thăng mỉm cười giải thích.