Tại một nơi nào đó ở cực Tây, có một cánh cửa đá nằm trên ngọn núi đứng sừng sững ở đó không biết bao nhiêu năm.
Đột nhiên!
- Phanh!
Một tiếng nổ vang trời, cánh cửa đá vỡ tung từ trong ra ngoài.
Vụn đá bắn đi tứ phía! Từ bên trong đám bụi vụn đá đó, một người thanh niên mặc trường bào màu xanh, vẻ mặt không lộ bất kỳ sắc thái tình cảm nào bước ra.
Người thanh niên này có làn da ngăm đen, khuôn mặt bình thường. Nhưng đôi mắt có thần dường như đôi mắt ấy có thể nhìn thấu mọi việc, đồng tử (con ngươi) mơ hồ lóe ra lam mang lưu chuyển bất định.
- Đây chính là thánh đường của Thiên Trúc Giáo đã biến mất hàng ngàn năm trước đó sao! Xem ra nơi này đã bị thời gian xói mòn, không còn được như xưa. Chỉ có điều không ngờ được rằng cấm chế bên ngoài lại vẫn còn rất lợi hại. Mặc dù đã mất đi hơn nửa hiệu lực nhưng cũng khiến ta phải tốn nửa ngày trời mới phá giải được.
Người thanh niên dừng lại trước cánh cửa đá đã bị nổ tung, ánh mắt nhìn bốn phía xung quanh quan sát, nhíu mày tự nói vài câu.
Đằng sau cánh cửa đá, rõ ràng là một gian mật thất rộng chừng ba mươi trượng. Ở giữa gian mật thất có một thạch quan (thạch quan bằng đá), phong cách cổ xưa. Xung quanh thạch quan là hơn mười Khôi Lỗi bị tàn phá không còn nguyên vẹn. Ngoài những con Khôi Lỗi không còn nguyên vẹn này ra thì trong mật thất không còn thứ gì khác.
Người thanh niên đứng ở trước cánh cửa trầm ngâm trong chốc lát. Hắn quay lại nhìn thạch quan bên trong mật thất, chậm rãi đi đến bên cạnh những con Khôi Lỗi kia. Với tạo nghệ Khôi Lỗi Thuật của hắn, chỉ liếc qua một cái là biết được những con Khôi Lỗi này không cách nào sửa chữa được. Cho nên hắn cũng không có chú ý nhiều đến những con Khôi Lỗi này.
- Nghe nói đây là nơi ẩn thân cuối cùng của Đại Diễn Thần Quân. Ở đây lại có một cỗ thạch quan, xem ra chuyện này cũng không phải là giả. Không có lửa làm sao có khói.
Người thanh niên thì thào một câu.
Đầu vai người thanh niên hơi di động một chút, thân hình của hắn biến mất không thấy gì nữa.
Sau một khắc, ở gần thạch quan xuất hiện hư ảnh nhàn nhạt. Thân hình người thanh niên lại xuất hiện.
Tay áo vung lên!
- Phốc!
Một cỗ kình phong thuận theo cái vung tay đó quét sạch những bụi bặm bám trên thạch quan. Tro bụi được quét sạch, trên nắp thạch quan xuất hiện những hoa văn chằng chịt.
Người thanh niên dò xét những hoa văn này trong chốc lát, lại yên lặng tính toán một hồi. Lùi về phía sau nửa bước, hai tay hắn giơ lên trước ngực, mười ngón tay nhanh chóng vận chuyển pháp quyết.
Trong chốc lát, đủ loại màu sắc hoa văn từ mười ngón tay của người thanh niên bay ra, cũng hóa thành những linh quang chui vào bên trong thạch quan.
- Ông ông!
Âm thanh vang lên.
Hoa văn trên nắp thạch quan tỏa sáng hào quang. Tầng tầng tia sáng bắn lên khoảng không phía trên thạch quan, đồng thời đẩy những linh quang kia ra khỏi thạch quan.
Người thanh niên thấy vậy liền nhíu mày. Hai tay lại tiếp tục huy động, một bàn tay đưa về phía vỗ xuống. Đồng thời người thanh niên mỉm cười nói:
- Chỉ là một vật chết mà cũng muốn ngăn cản ta sao?
Vừa dứt lời, không gian liền chấn động. Một cự chưởng màu xanh cao lớn gần trượng xuất hiện phía trên thạch quan, hung hăng vỗ xuống một cái.
- Oàng!
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Những tia sáng toát ra từ hoa văn trên nắp thạch quan bị cự chưởng mạnh mẽ đánh tan. Thậm chí nắp thạch quan cũng bị ảnh hưởng, những vết nứt bắt đầu xuất hiện. Chỉ trong nháy mắt, nắp thạch quan vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ.
Nắp thạch quan đã vỡ, những gì ở bên trong thạch quan cũng hiện ra trước mắt.
Người thanh niên tập trung tư tưởng suy nghĩ, đồng thời ánh mắt cũng nhìn vào trong thạch quan. Hắn bất chợt giật mình.
Trong thạch quan, ngoại trừ một Khôi Lỗi hình người màu xanh, có vóc dáng không khác gì một người trưởng thành ra thì không có bất kỳ thứ gì khác.
- Đây là....
Người thanh niên nhíu mày, đánh ra một chưởng.
- Vèo!
Khôi Lỗi hình người màu xanh trong thạch quan bất giác bay lên tiến đến gần người thanh niên.
Hắn cẩn thận kiểm tra Khôi Lỗi hình người màu xanh này.
Sau một lúc lâu, người thanh niên khẽ vung tay đẩy Khôi Lỗi hình người này vào bên trong thạch quan. Vẻ mặt lộ sự thất vọng rõ rệt. Hắn lẩm bẩm nói:
- Chỉ là hào nhoáng bên ngoài, căn bản không có tác dụng gì. Xem ra nơi này cũng không phải là nơi Đại Diễn Thần Quân tạo hóa. Chẳng nhẽ chuyến đi này của ta tay không mà về sao.
Nói xong những lời này. Người thanh niên quay người lại. Hắn muốn theo đường cũ rời khỏi mật thất. Nhưng ánh mắt của hắn vô tình nhìn về phía một con Khôi Lỗi cũ nát nằm ở một góc khuất. Nội tâm khẽ động, hắn cải biến chủ ý, đi qua đó kiểm tra.