"Đây chẳng qua cũng chỉ là một tâm nguyện chưa xong của ta đối với chủ nhân, chờ đến khi chủ nhân thực sự phi thăng xong mới có cơ hội hoàn thành được." Giải Đạo Nhân khẽ gật đầu, rồi cũng không nói thêm điều gì nữa.
Lúc này, đám mây năm màu ở trên không trung càng lúc càng trở nên khổng lồ, một cỗ khí tức không thể giải thích được từ đó phát ra ngưng tụ lại.
"Mấy vị đạo hữu, trước tiên nên tạm tránh đi một chút. Đến lúc ta phải độ kiếp rồi!" Hàn Lập ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, hai mắt nhíu lại nói.
Mấy người Thiên Ngoại Ma Đầu tất nhiên là không có ý kiến gì khác nữa, sau khi hóa thành độn quang đều cùng bay ra bên ngoài hoang đảo.
Cùng lúc đó, tay áo Hàn Lập run lên, một đoàn ánh sang màu vàng kim từ đó bắn ra, bên trong mơ hồ có một tiểu nhân đầu trọc không lông mày màu tím vàng, cũng lập tức lóe lên phá không bay đi.
Kia đúng là đầu Phệ kim Trùng Vương.
Lúc này thần sắc Hàn Lập mới trở nên bình tĩnh, ngồi xuống khoanh chân xếp bằng.
Sau mấy cái chớp động, toàn bộ mấy người Thiên Ngoại Ma Đầu, Hỏa Tu Tử đều xuất hiện trên bầu trời bên ngoài đảo hoang kia, độn quang ầm ầm dừng lại, quay người nhìn về đảo hoang ở phía xa kia.
Chỉ nghe một tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên phía xa xa, ở giữa đám mây năm màu trên bầu trời bỗng hiện ra một cái hắc động khổng lồ, bên trong vang lên từng tiếng gào rít, từ đó tuôn ra một cơn gió màu xám trắng.
Mới xuất hiện thì chỉ là một cơn gió nhẹ mà thôi, nhưng vừa thoát ra khỏi miệng hắc động, lập tức hóa thành một cỗ Thiên Phong ngập trời rít gào “Ông ông’’ ầm ầm kéo xuống.
"Thiên Cương Chi Phong xuất hiện rồi, xem ra thiên kiếp phi thăng thực sự đã giáng xuống." Hỏa Tu Tử vừa trông thấy cảnh này, cười hắc hắc nói.
"Mặc dù Cương Phong này cũng lợi hại, nhưng đối với Hàn đạo hữu sớm đã có thủ đoạn ứng phó mà nói, hoàn toàn không đủ để uy hiếp đến hắn." Thiên Ngoại Ma Đầu cũng ung dung nói.
Thiên Ngoại Ma Đầu vừa mới dứt lời, lập tức một chỗ bên trên đảo hoang kia xuất hiện một đóa hoa sen màu xanh to cỡ căn phòng đang mở từng cánh hoa, nhưng trong nháy mắt lập tức đã biến lớn tận vài mẫu, sau khi quay tít một vòng, kiếm quang màu xanh óng ánh từ đó cuồn cuộn tuôn ra, tất cả những thứ phụ cận xung quanh đó đều bị chém nát hết thảy.
Mặc cho Thiên Phong cuồn cuộn, đất đá bay mịt mù trời đất, đóa hoa sen màu xanh ở phía dưới lại không chút sứt mẻ gì hết, vững vàng bảo hộ toàn bộ những gì ở phía dưới nó.
Thiên Cương Chi Phong này liên tục kéo dài trong mấy canh giờ.
Nếu là Đại Thừa bình thường, chỉ bằng vào cơn gió này cũng đủ để cho bọn hắn không ngừng kêu khổ rồi, pháp lực bên trong cơ thể hao hụt đi không ít, căn bản không có khả năng chịu thêm được thiên kiếp khủng khiếp tiếp theo sau đó nữa.
Nhưng đối với Hàn Lập mà nói, một chút pháp lực ấy bất quá cũng chỉ là chín trâu mất sợi lông mà thôi.
Một tiếng trầm đục!
Trong hắc động lóe lên hào quang, cuồng phong đầy trời rốt cục cũng ầm vang một tiếng rồi dừng lại, nhưng ngay sau đó từ bên trong lại tuôn ra một cỗ khí tức cực kỳ nóng bỏng bao phủ cả miệng hắc động, tiếp theo vô số phù văn màu đỏ thẫm từ miệng lỗ hắc động tuôn ra.
Mỗi một phù văn này đều chỉ lớn cỡ bàn tay,nguồn truyện: truyệtruyenfull.vn mặt ngoài chớp động óng ánh, mơ hồ còn có một tia kim văn như ẩn như hiện.
"Phốc" "Phốc" "Phốc" sau mấy tiếng trầm đục không ngớt, những phù văn phiêu phù phía dưới hắc động này ầm ầm nổ tung hóa thành từng chùm ánh sáng màu đỏ thẫm.