Nửa năm sau, Thiên Nam, Việt Quốc, Kính Châu, bên cạnh một chỗ phế tích hiếm có người biết tới, một nam tử mặc áo bào xanh đang đứng ở cuối một con đường nhỏ, nhìn một đoạn tường đá không trọn vẹn trước mắt, trầm tư không nhúc nhích.
Mảnh phế tích này hiển nhiên không biết đã tồn tại ở chỗ này bao lâu rồi, chẳng những khắp nơi toàn là cỏ hoang bụi cỏ cao cỡ nửa người, mà còn một ít gạch đá tường đổ bám đầy từng tầng rêu xanh đen.
Mà trước mặt người áo xanh ngẫu nhiên lộ ra một bộ phận tường đá màu xám trắng, bên trên có khắc một chữ phù điêu không trọn vẹn - “Hàn”.
Không biết bao lâu sau, trên con đường nhỏ phía sau người mặc áo bào xanh truyền đến tiếng bước chân, một lát sau, một cặp vợ chồng dắt tay một đứa bé trai cười cười nói nói từ chỗ quẹo đi tới.
Tuổi tác đôi vợ chồng này cũng không phải quá lớn, chỉ khoảng ba mươi tuổi, người chồng có làn da ngăm đen, tay chân vừa thô vừa to, người vợ có phần khá xinh đẹp, nhưng lại có khuôn mặt đỏ ửng.
Mặt mũi cả hai người đều tràn đầy vẻ gian nan vất vả, giỏ trúc trong tay cầm theo một ít hương nến. Chỉ có điều hai người này nhìn qua thì trông như một đôi vợ chồng nông thôn bình thường, nhưng khi vừa nhìn thấy phía trước có người, nhất thời đều sững sờ trong chốc láttruyện lấy tại tại t.r.u.y.ệ.n.y.y.
Ngược lại đứa bé trai tầm bảy tám tuổi kia, nhìn qua dị thường đáng yêu, trong đôi mắt đen nhánh mơ hồ có thể thấy được vài phần linh động, đồng thời dùng ánh mắt tò mò đánh giá người xa lạ trước mắt.
"Vị... vị công tử này, xin hỏi ngươi là..." Sau khi tên nam tử kia thoáng chần chờ một chút, cuối cùng vẫn mang theo vợ con mình đi tới, có vài phần lắp bắp hỏi.
Mặc dù chỉ nhìn thấy bóng lưng người trước mắt, nhưng hắn cũng nhận rõ được người kia là người có học vấn và địa vị, đương nhiên khiến cho nam tử rất hiếm khi ra khỏi nông thôn như hắn có vài phần kính sợ.
"Không có gì, ta họ Hàn, hôm nay tới nơi này bái tế một chút từ đường Hàn gia năm đó mà thôi." Người mặc áo bào xanh sau khi trả lời hờ hững một câu, rút cuộc cũng quay người lại, khuôn mặt rất bình thường, nhưng giữa lông mày lại mơ hồ có ba phần cảm giác tương tự với nam tử trong đôi vợ chồng đứng phía sau.
"Công tử cũng là họ Hàn, xem ra là một chi nhánh tộc nhân năm đó của Hàn gia lưu chuyển bên ngoài. Ta nghe tổ gia gia đã từng nói hơn ngàn năm trước, Hàn gia cũng có một thời kỳ hưng thịnh, có không ít tộc nhân lưu lạc bên ngoài, rất nhiều năm trước vẫn còn có người đến đây bái tế. Chẳng qua những năm gần đây, rất ít nhìn thấy những người của chi nhánh Hàn gia khác đến bái tế." Nam tử ba mươi mấy tuổi nghe xong lời này, cũng không cảm thấy quá mức giật mình, trên mặt lộ ra vài phần vui mừng nói.
"Đúng vậy, qua nhiều năm nhiều đời luân chuyển, chỉ sợ những tộc nhân chi nhánh này đã quên mất nơi khởi nguyên của Hàn gia rồi, sao còn có thể đến đây bái tế gì được nữa. Ngược lại chi các ngươi làm tốt lắm, vậy mà có thể cam tâm tình nguyện canh giữ ở nơi đây một mực không rời." Người mặc áo bào xanh có vài phần tán dương với đôi vợ chồng nói.nguồn truyện: t r u y ệ n y y