Tại một chỗ cao mấy ngàn trượng trên bầu trời, mấy trăm tên tu sĩ "chính tà" đang chia thành hai phe liều mạng chém giết.
Sát khí cuồn cuộn cả một vùng, vô số quỷ ảnh trùng điệp biến ảo hiện ra, một phe bày ra vài tòa pháp trận loại nhỏ, các loại pháp khí bảo vật, âm thanh điện quang lôi hỏa gầm rú rung trời.
Mà người có cảnh giới cao nhất trong những tu sĩ này cũng chỉ là hai tên tu sĩ Kết Đan, còn lại đa số đều có tu vi Trúc Cơ.
"Quả nhiên Đại Tấn đại loạn có quan hệ rất lớn với việc những tông môn thế lực này nhúng tay vào. Nhưng bất kể là bên phe nào chiến thắng,nguồn truyện: t r u y ệ n y y e rằng Hoàng tộc Đại Tấn cũng đều có khả năng thay đổi dòng họ." Hàn Lập đứng trên một đám mây trắng rất cao trên bầu trời đánh giá cuộc đại chiến phía dưới, lại có chút cảm khái thở dài nói.
Mọi chuyện xảy ra ở Đại Tấn năm đó lại hiện ra trong tâm trí hắn rõ mồn một giống như vừa diễn ra ngày hôm qua, nhưng trên thực tế đã trôi qua mấy ngàn năm, chưa cần nói những người cũ năm xưa còn hay mất, chỉ sợ là ngay cả những tông môn ngày xưa mà hắn biết cũng có nhiều khả năng đã biến mất.
Hiện tại cái gọi là thủ đoạn tranh đấu của đám tu sĩ " chính tà " bên dưới đương nhiên càng không xứng để Hàn Lập quan tâm.
Hắn chỉ dừng lại gần đó trong chốc lát rồi lập tức một tay bấm niệm pháp quyết, tiếp tục lặng yên biến mất vào trong những đám mây trắng.
******
Tại một nơi cấm địa bị thiết hạ cấm chế trùng điệp ở phía nam Đại Tấn, nhiều đội tu sĩ mặc quần áo của nhiều tông môn khác nhau đang tuần tra một cách rất nghiêm chỉnh ở chân một ngọn núi lớn, cao vút mây xanh.
Khắp cấm địa cũng đã được bố trí cấm chế cấm không vô cùng lợi hại, ngoại trừ cảnh giới cao nhất Nguyên Anh lão tổ là có thể bay, những vệ sĩ này thật sự không hề lo lắng có người trực tiếp tiến vào trong ngọn núi lớn từ trên không trung.
Năm xưa, tuy rằng ngọn núi lớn này đã từng gây ra biến động cực kỳ to lớn, thậm chí có không ít tu sĩ cao giai vì vậy mà ngã xuống, kết quả khiến cho mấy đại tông môn hiệp lực tiến hành phong ấn, cử người trông giữ. Nhưng từ mấy ngàn năm trước đến nay, những bảo vật còn sót lại bên trong cũng đã sớm bị đào móc không còn, căn bản không còn cái gì đáng giá để cho những tồn tại cao giai chú ý.Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL
Cho nên những tên tu sĩ thủ vệ của những tông môn này nhìn như vô cùng chăm chú, nhưng thực tế đều là giả dối, hoàn toàn là làm qua loa cho có lệ mà thôi.
Dưới tình hình như vậy, thình lình xuất hiện một đạo hư ảnh mờ mờ, không xem những cấm chế trùng điệp và nhiều đội thủ vệ vào đâu, chợt lóe lên một cái đã đi vào trong ngọn núi đen.
Sau nửa canh giờ, Hàn Lập hiện ra trên bầu trời cách đỉnh ngọn núi lớn hơn trăm trượng, sau đó cúi đầu, thần niệm khẽ quét về phía ngọn núi bên dưới.
Đối với lực thần niệm khổng lồ của hắn thì kể cả khi núi này được bảo hộ trong rất nhiều tầng cấm chế cũng không thể ngăn cản được chút nào, trong nháy mắt hắn đã nhìn thấu toàn bộ mọi ngóc ngách của ngọn núi lớn.
Sau khi Hàn Lập nhìn thấy một vài nơi quen thuộc như thực như ảo, trên mặt hắn hiện ra một chút phức tạp.
"Nếu như Côn Ngô Sơn đã cảnh còn người mất, vậy thì ngươi cũng không cần hiện hữu nơi đây làm gì, ta tiễn ngươi quay về trong hư vô vậy."