Đả Tự: Tudu - Truyện FULL
Bề mặt miếng lân phiến hiện lên một đoạn cổ văn màu bạc, chúng tự động sắp đặt trên không trung một chút rồi lập tức hợp lại với nhau tạo thành một đoạn văn tự ngắn.
“Hai năm sau! Chân Long đảo! Đại hội Quảng Linh Đạo Quả! Rốt cục thì cái hội này cũng được tổ chức rồi.” Hàn Lập nhìn đoạn văn tự phát ra từ miếng lân phiến này, trong mắt hắn hiện lên một chút dị sắc.
“Hắc hắc, lần tụ hội này có lẽ sẽ xuất hiện không ít các cường giả của giới diện khác, ta cũng nên đi xem một chuyến mở mang kiến thức một lần. Thêm nữa, Quảng Linh Đạo Quả kia ăn vào có thể tạm thời sở hữu Quảng Linh Đạo Thể, cũng có ích vô cùng đối với mấy loại thần thông ta đang tu luyện, nhất định phải nghĩ cách để chiếm được một quả. Hứa hẹn mà nha đầu Điền Phi Nhi kia lúc trước đã đáp ứng, cũng tới lúc dùng đến rồi. Thời gian hai năm, cũng đủ để đi tới Ma giới xem xét một lần. Nhưng trước đó cần phải nói cho Uyển Nhi một tiếng, nếu không lại để nàng phải lo lắng.” Hàn Lập trầm ngâm một lúc, rốt cục cũng đã có quyết định, thì thào tự nói.
Tiép theo, chỉ thấy tay Hàn Lập khẽ vẩy lên hư không, lân phiến màu bạc lập tức bị thu lại, tay kia vẫy một cái, trong tay bỗng xuất hiện thêm một tấm kính cổ màu xanh.
Chỉ thấy hắn ném tấm kính ra trước người, một ngón tay nhanh chóng huy động vài cái ở phía trước, lập tức một chuỗi văn tự màu trắng lóe lên rồi chui vào trong đó.
Sau đó Hàn Lập lặng yên đứng trước mũi tàu.
Chỉ một lát sau, trên bề mặt tấm kính cổ bỗng xuất hiện chấn động, từng dãy văn tự màu trắng giống lúc trước bắt đầu hiện ra.
Hàn Lập chỉ nhìn lướt qua, khóe miệng hắn nhếch lên mỉm cười.
Vị đạo lữ song tu của mình tuy chưa từng mở miệng khích lệ hắn bất cứ cái gì, nhưng trong tất cả những lời đối thoại của nàng luôn để lộ ra ý tứ nhắc nhở hắn chú ý cẩn thận.
Tay áo Hàn Lập run lên, ánh sáng màu xanh chợt lóe, tấm kính bỗng không thấy đâu nữa.
Tiếp theo, cự thuyền màu đen nổ vang một tiếng, Hàn Lập bỗng chốc bay nhanh về phía trước với tốc độ gấp mấy lần lúc nãy.
Hai tháng sau, nơi nào đó tại Ma giới, phóng mắt nhìn khắp nơi đều là một mảnh hoang vu mông lung, trên không trung đột nhiên lóe lên một đạo kiếm quang màu xanh sẫm rồi biến mất. Một khe hở không gian màu trắng hiện ra.
Trong khe hở chọt có một bóng người lóe lên!
Hàn Lập cầm trên tay một thanh mộc kiếm màu xanh sẫm từ đó chậm rãi đi ra.
Sau khi đảo mắt nhìn khắp nơi một lượt, Hàn Lập chợt khẽ chau mày.
Mới nhìn thì thấy nơi đây hoàn toàn lạ lẫm, hẳn là trước kia hắn chưa từng tới chỗ này.
Lần này Hàn Lập có thể thuận lợi tiến vào Ma giới, một phần là do hắn tìm được một tiết điểm giữa Nhân giới và Ma giới cực kì yếu kém.
Hai nữa là pháp lực của bản thân hắn cũng đủ mạnh để phát huy thanh Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm trong tay này.
Năm đó tuy Mạc Giản Ly cũng có thể nhờ vào tiết điểm yếu kém như vậy để lẻn vào Ma giới, nhưng tuyệt đối lão không thể nhẹ nhõm đơn giản như hắn lần này được, mà vẫn có khả năng gặp nguy hiểm vẫn lạc.
Thế nhưng lần này tới Ma giới chủ yếu là để tìm kiếm Bình Linh, hắn không thèm để ý xem bản thân mình ở chỗ nào trong Ma giới. Sau khi xác định được khu vực gần đó cũng không có bất kì tên Ma tộc nào thì Hàn Lập hít nhẹ một hơi, đột nhiên hắn há miệng phun ra một đoàn ánh sáng màu xanh.