Đả Tự: Tudu - Truyện FULL
Hai năm sau, tại tầng sâu nhất trong mật thất của Thanh Nguyên Cung, Hàn Lập đang ngồi trong một góc, mười ngón tay liên tiếp đánh ra từng đạo pháp quyết đủ mọi màu sắc về phía trước.
Bên trong mật thất, đang có một tòa pháp trận lớn gần trượng tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt, trong pháp trận có hai cái bình màu xanh biếc một lớn một nhỏ đang trôi nổi lơ lửng lúc lên lúc xuống.
Chiếc bình nhỏ phía trên có màu xanh đậm lớn tầm vài tấc, miệng bình quay ngược xuống dưới, đang chớp động lúc sáng lúc tối tỏa ra hào quang thần bí không biết tên.
Từng đạo pháp quyết từ trong tay Hàn Lập bắn ra đều nhập vào trong đó mất dạng.
Phía dưới, ở trung tâm quang trận là một cái hư ảnh bình bằng ánh sáng màu xanh nhạt cao gần một xích, đang bị những tia ánh sáng năm màu do trận pháp tạo ra quấn quanh dày đặc, đồng thời từ trong miệng bình liên tiếp bay ra từng đoàn ánh sáng như lưu ly, tất cả chúng đều bị bình nhỏ phía trên đang chầm chậm hấp thu.
Mỗi khi những tia sáng lưu ly kia bị bình nhỏ phía trên hấp thu đi, thể tích của chiếc quang bình màu xanh nhạt bên dưới cũng tương ứng bị nhỏ đi một chút, đồng thời màu sắc cũng mờ nhạt theo.
Ước chừng sau nửa ngày, khi thể tích đã thu nhỏ lại gần như ngang bằng chiếc bình nhỏ phía trên, đồng thời màu sắc cũng trở nên gần như trong suốt. Rốt cục sau một tiếng "Phanh", chiếc quang bình bên dưới hóa thành một đoàn ánh sáng lưu ly cuối cùng, sau khi lóe lên cũng bị chiếc bình nhỏ ở phía trên khẽ hút mất.
"Đi!"
Hàn Lập ở một góc đang không ngừng làm phép thấy vậy thì rất vui mừng, sau khi quát khẽ một tiếng, điểm một ngón tay về chỗ pháp trận.
Pháp trận vốn đang phát ra âm thanh ong ong lập tức ngừng vận chuyển, đồng thời toàn bộ ánh sáng mờ ảo chợt tắt, chiếc bình nhỏ phía trên từ từ rơi xuống.
Hàn Lập khẽ nhíu mày vừa thu tay lại, một tay khác liền chộp vào hư không. "Vèo" một tiếng, lúc này chiếc bình nhỏ màu xanh đậm hóa thành một đoàn ánh sáng xanh rơi vào trong tay hắn.
"Nội dung của Dung Nguyên Tiên thuật ghi lại trên cái ngọc giản mới tìm được quả nhiên hữu hiệu vô cùng. Vậy mà đã thực sự dung nhập được kiện bình nhỏ phỏng chế phẩm này vào trong Chưởng Thiên bình. Thật là không uổng công ta bỏ thời gian làm việc này, cũng vì vậy mà ta chỉ cần vận dụng phương pháp điều khiển được ghi lại bên trên là có thể đơn giản điều khiển được bảo vật này rồi, không còn chuyện chỉ dùng bình này để thúc dục sinh trưởng cho linh dược nữa." Hàn Lập ngắm nghía chiếc bình nhỏ màu xanh trong tay một chút, mặt hiện nét tươi cười thản nhiên tự nói.
"Lại nữa, mặc dù là đã biết lai lịch vật này không phải là nhỏ, nhưng thật không thể nào ngờ được lại là chí bảo mà ngay cả Tiên Giới Đạo Tổ cũng phải chú ý. Thế nhưng tại sao nó lại lưu lạc tới Nhân Giới chứ? Hơn nữa chỉ còn lại có một bộ phận, không hiểu Bình Linh ở nơi nào, chẳng lẽ cũng thất lạc tại một chỗ khác ở Nhân Giới?" Hàn Lập thu lại bình nhỏ trong tay, rồi hơi chút trầm ngâm suy nghĩ.
"Quên đi, có thể có được một phần của bảo vật như vậy cũng đã là cơ duyên to lớn lắm rồi. Ta có thể đi được đến ngày hôm nay cũng là do có trong tay bảo vật này, vậy cũng không cần tham lam thêm nữa. Nhiệm vụ tiếp theo của ta hiện tại là bế quan tu luyện cho tốt, tìm hiểu thấu đáo mấy loại thần thông mới có được rồi hoàn toàn tu luyện đại thành. Sau đó là tế luyện những phần còn lại của Nguyên Hợp Ngũ Cực Sơn cho hoàn chỉnh, lại tiếp tục tận lực tu luyện, đợi đến lúc pháp lực thêm tinh thuần thâm hậu một chút, đủ sức có thể nghênh đón thiên kiếp phi thăng. Bất quá trước khi bế quan lâu dài thì vẫn còn có vài chuyện không thể không xử lý một chút."