Đả tự bởi: Truyện FULL
Hàn Lập nghe thấy vậy nội tâm khẽ động, hắn gật nhẹ đầu, cũng không nói thêm gì nữa. Tay áo khẽ run lên thu tấm ngọc bài bị tàn phá lại.
Trong vòng tay trữ vật màu vàng đương nhiên không chỉ có những thứ này, bên trong ngoại trừ bảy tám món pháp khí bảo vật không biết cách sử dụng thì còn một chồng phù lục màu vàng màu bạc cùng đại lượng tinh thạch màu vàng kim.
Chẳng qua bây giờ hắn cũng không phải đang ở trong động phủ của mình, vậy nên là những vật này cũng không mang ra nhìn kỹ làm gì.
Hàn Lập cứ như vậy lẳng lặng đứng chờ tại chỗ.
Ước chừng sau thời gian khoảng một bữa cơm, vùng hư không gần đó bỗng nhiên chấn động, Phệ Kim Trùng Vương hóa thành một đạo kim quang bay vọt ra, chớp động một cái lập tức chui thẳng vào tay áo Hàn Lập không còn bóng dáng.
Ánh mắt Hàn Lập chớp động, cẩn thận nghe những lời truyền âm của phệ Kim Trùng Vương, thần sắc trên mặt cuối cùng cũng buông lỏng.
Lúc này, phía chân trời bỗng vang lên âm thanh “Xuy Xuy”, một đạo hắc tuyến cùng một đoàn ánh sáng đỏ thẫm phá không bay tới, sau khi chớp động mấy cái đã đến bên cạnh Hàn Lập.
Hào quang thu lại hiện rõ thân ảnh của Thiên Ngoại Ma Đầu cùng Hỏa Tu Tử.
“Nhanh như vậy mà hai vị đạo hữu đã trở lại, xem ra không phải tay không mà về rồi”. Hàn Lập liếc nhìn hai người, mỉm cười hỏi một câu.
“Hắc hắc, tất nhiên là vậy. Mặc dù tiểu tử kia có một chút thủ đoạn, nhưng không có khả năng chạy thoát khỏi tay của hai người chúng ta”. Hỏa Tu Tử cười hắc hắc, đưa tay ném cho Hàn Lập hai kiện đồ vật khác nhau.
Ánh mắt Hàn Lập sáng lên, tay áo run lên tạo thành một cỗ lực lượng vô hình nâng cả hai vật lơ lửng vững vàng trước người.
Đúng là là một xác Nguyên Anh đã khô quắt cùng một vòng trữ vật màu đen.
“Tinh khí Nguyên Anh của người này cũng bị ta hấp thụ hết rồi, chỉ sợ tư cách tiến vào luân hồi chuyển thế cũng không có. Còn vật hắn lưu lại thì hai người chúng ta cũng không dùng được, đưa hết cả cho đạo hữu vậy”. Thiên Ngoại Ma Đầu thong thả chậm rãi nói.Nguồn: http://truyeny truyenfull.vn
“Vậy thì Hàn mỗ cũng không khách khí nữa. Hai vị đão hữu đã cực khổ rồi, nơi đây cũng không thể lưu lại lâu được, chúng ta rời khỏi nơi này thôi”. Sau khi ánh mắt Hàn Lập nhìn lướt qua cái xác Nguyên Anh khô quắt, thấy rõ ràng mặc dù bị vặn vẹo biến đổi nhưng chính xác là gã Minh Tôn không thể nhầm lẫn được nữa, lúc này mới gật đầu nói.
Vừa dứt lời, hắn giơ cánh tay ra chộp lấy vòng trữ vật đang trôi nổi giữa không trung rồi thu vào trong người. Tay kia búng một cái, một đoàn xích diễm bay tới xác Nguyên Anh của Minh Tôn, trong nháy mắt biến nó thành tro bụi.
Thiên Ngoại Ma Đầu cùng Hỏa Tu Tử tự nhiên không có gì phản đối.
Hàn Lập khoát tay lần nữa thả ra một chiếc phi xa màu xanh nhìn trông rất bình thường, thân hình ba người khẽ động lập tức đã lên trên thuyền.
Giải Đạo Nhân phô trương bấm pháp quyết, một tiếng nổ vang lên, biến thành một đạo hồ quang bắn vào trong tay áo Hàn Lập.