Đả tự bởi: Truyện FULL
“Chuyện này là thật?” mới đầu sắc mặt của tiểu nhân màu đỏ thẫm vẫn luôn thay đổi không ngừng, nhưng không biết sau khi nghe được thanh niên da đen nói cái gì, lúc này mới thoáng nghẹn ngào đưa ánh mắt kỳ quái dò xét Hàn Lập.
Hai mắt Hàn Lập hơi híp lại, trong lòng có một chút kinh ngạc nhưng cũng không mở miệng nói thêm điều gì nữa.
“Ta đã nói toàn bộ, tin hay không là việc của đạo hữu”. Thanh niên da đen chép miệng một cái, làm ra bộ dáng thích ra sao thì ra.
“Tốt, vậy ta sẽ tin ngươi một lần. Hàn đạo hữu, ta có thể làm linh bộc cho ngươi một đoạn thời gian này, nhưng khi ngươi phi thăng lên Tiên Giới thì nhất định phải đưa ta đi cùng. Nếu trở lại Linh giới ngươi còn có thể tìm giúp được cho ta bản mạng linh châu thì ta còn có thể tiếp tục làm linh bộc cho ngươi sử dụng sai bảo mấy vạn năm về sau nữa. Còn khế ước Linh bộc thì ký chung với Thiên Ma khế ước cũng được ”. Hai mắt tiểu nhân màu đỏ thẫm lóe lên ánh sáng nói.
“Chỉ cần Hỏa đạo hữu cũng nguyện ý cho ta gieo cấm chế thì tất nhiên là ta cầu còn chẳng được”. Hàn Lập cười nhẹ một tiếng trả lời.
Thiên Ngoại Ma Đầu thấy sự việc đã thỏa đáng, cũng không nói nhảm thêm cái gì nữa, lập tức há miệng phun ra không trung một đoàn hắc khí tối đen như mực.
Sau khi hắc khí xoay tròn liền ngưng tụ lại, biến thành một cuộn da màu đen từ từ hạ xuống.
“Ta đã ghi lại tất cả nội dung khế ước lên trên này, hai vị nhìn xem nếu không có vấn đề gì thì dùng máu huyết viết tên hoặc ấn ký của mình vào, với cả phân ra một đám thần niệm ký phụ lên trên”.
Vừa dứt lời, thanh niên da đen phun ra một đoàn máu huyết ra trước cuốn da màu đen, nó đón gió tản ra, hóa thành một kí hiệu cổ quái in lên mặt cuộn da.
Tiếp theo một tay hắn lại bấm pháp quyết, một đạo huyết quang từ giữa trán phun ra rồi chui vào cuộn da không còn bóng dáng.
Hàn Lập tức thì khẽ vẫy tay cuốn lấy cuộn da, hắn cúi đầu nhìn kĩ vài lần rồi mới thản nhiên gật đầu.
Nội dung khế ước so với thương lượng lúc trước không khác nhau là mấy, thậm chí nhiều chỗ còn vượt qua cả sự tưởng tượng của hắn.
Nói là khế ước, kì thật lại giống một minh ước hỗ trợ nhau thì đúng hơn.
Nhưng như thế, Hàn Lập lại càng thêm yên tâm.
Hắn chìa một ngón tay ra, bức một giọt máu lên trên bề mặt cuốn da.
Giọt máu huyết này mơ hồ ẩn hiện ánh sáng màu xanh, vừa rơi vào bề mặt cuốn da lập tức huyễn hóa ra hai cổ văn “Hàn Lập” ánh vàng rực rỡ.
Cánh tay Hàn Lập lại run lên, cuộn da lại được ném sang cho Hỏa Tu Tử.
Ngược lại, sau khi Đầu Hỏa linh thú Hỏa Tu Tử này chỉ nhìn lướt qua rồi cũng lập tức làm phép trên cuộn da này.
“Phốc” một tiếng, cuộn da màu đen chỉ mơ hồ một cái rồi lập tức hóa thành làn khói xanh tiêu biến vào trong hư không.