Sau một khắc, sợi tơ óng ánh lóe lên rồi lập tức hóa thành một cột ánh sáng màu trắng chói mắt, nó cháy lên rừng rực rồi nổ tung ra.
Trong tiếng nổ “Oanh long long” rất lớn, ánh sáng màu trắng cuồn cuộn lan tràn ra bốn phương tám hướng, lập tức che khuất mọi vật trong phạm vi ngàn dặm xung quanh.
Cùng lúc khi ánh sáng màu trắng lóe lên thì những giáp sĩ màu vàng đang ở bên trong đó liên tiếp bị tiêu diệt. Lúc này tiểu nhân màu vàng cũng bị vây ở trong quầng ánh sáng trắng kia, lập tức xoay tròn một vòng tại chỗ, lần nữa hiện ra bản thể là một con bọ cánh cứng cực lớn, đồng thời thân hình biến ảo một cái đã biến thành một viên cầu ánh vàng rực rỡ, bên ngoài thân hiện ra từng đám linh văn màu tím vàng.
Mà Mã Lương đang đang biến thân thành cự nhân mới chỉ chạy ra được một khoảng không xa đã bị ánh sáng màu trắng nuốt gọn vào bên trong, mặt tràn đầy hoảng sợ.
...
“Phanh” một tiếng.
Cổ kính màu xanh đang trôi nổi trước mặt Hàn Lập thoáng cái vỡ tung ra, thế nhưng hình ảnh ánh sáng trắng chói mắt lúc trước mà nó truyền về lại dường như vẫn còn đang chớp lóe không dứt ở trước mặt.
Sắc mặt Hàn Lập trở nên ngưng trọng, ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm Minh Sát Chi Địa, chỉ thấy bầu trời phía xa xa mơ hồ có ánh sáng màu trắng đang chớp động không ngừng, vang lên từng tiếng nổ ầm ầm.
Từng trận chấn động cũng từ nơi đó truyền đến, khiến cho Hàn Lập sau khi cảm ứng một chút thì sắc mặt trở nên âm tình bất định.
"Lưỡng Nghi Vi Trần Trận thật là lợi hại! Nếu như trước đó không có đề phòng thì chỉ sợ bản thân ta cũng rất khó thoát được một kiếp này." Hàn Lập bỗng nhiên thở dài một hơi nói.
"Nếu như đúng là Lưỡng Nghi Vi Trần Trận nguyên bản, thì đạo hữu hoàn toàn không có cách nào ngăn cản uy lực tự bạo của pháp trận này. Nhưng bởi vì nó đã bị thay đổi cho nên uy năng hiện tại của nó chỉ bằng một phần mười mà thôi, bằng vào thần thông của Hàn huynh thì tỷ lệ giữ được mạng sống vẫn là rất lớn đấy." Bên tai Hàn Lập truyền đến thanh âm nhàn nhạt của Giải Đạo Nhân.
Lời vừa dứt thì sau lưng Hàn Lập lóe lên điện quang màu bạc, thân hình của Giải Đạo Nhân hiện ra.
"Vậy ư, ngay cả ta cũng có thể giữ được tánh mạng, vậy khả năng gã Chân Tiên này có thể tìm được đường sống chẳng phải là càng lớn hơn sao?" Hàn Lập cũng không quay đầu lại nói.
"Đúng là như thế!" Mặt Giải Đạo Nhân không chút biểu tình trả lời.
"Đạo hữu hãy thử dự đoán xem nếu như gã Chân Tiên này thoát được, thì thực lực có thể còn được mấy phần?" Hàn Lập vừa sờ cằm vừa suy nghĩ hỏi.
"Chuyện khác thì ta không dám phán đoán, nhưng mà thân thể Chân Tiên của hắn lúc này chỉ sợ không có cách nào bảo trì được nữa, tám chín phần mười sẽ bị đánh về nguyên hình, đồng thời nhất định cũng sẽ phải gánh chịu phản phệ. Tuy không biết là hắn dùng loại bí thuật nào mà có thể đột phá được lực lượng pháp tắc áp chế của giới diện, nhưng hiện tại bản thân hắn nhất định là không cách nào tránh khỏi bị trọng thương!" Giải Đạo Nhân nhàn nhạt nói.
"Nói vậy thì Giải huynh cũng có cùng phán đoán như ta rồi." Hàn Lập chậm rãi nói.