Mặt ngoài tấm phù có vô số hoa văn màu vàng nhỏ bằng hạt gạo chớp lóe liên tục. Nó hóa to biến nhỏ, vặn vẹo giữa hai ngón tay không ngừng giống như cực kỳ có linh tính.
Mã Lương chau mày đắn đo một lúc, cuối cùng mới kiên quyết phất tấm phù lên.
Phốc!
Tấm phù lóe sáng, lập tức hóa thành một làn hào quang vàng rực dài mấy trượng xé gió bay lên bao bọc lấy toàn thân Mã Lương, chớp động chói chang, bay lượn không ngừng.
Cùng lúc này, Mã Lương bắt đầu chắp tay niệm chú. Trong miệng liên tục tuôn ra từng tràng âm thanh tối nghĩa khó hiểu.
Chỉ thấy hai loại khí đen trắng đồng loạt tuôn trào, thế rồi tên thanh niên áo đen bắt đầu tỏa ra khí tức cực kỳ khủng bố. Chẳng những vậy loại khí tức này càng lúc càng lớn mạnh, trong nháy mặt làm không gian quanh đó bị đè nén tạo thành các âm thanh ong ong nho nhỏ.
Khí tức mạnh mẽ đến mức này dường như không thể được xuất hiện ở Linh giới mới đúng.
Mà bên ngoài đám mây, Ngân Cương Tử điều khiển một vật hình con thoi màu bạc dài hơn trăm trượng xuyên thủng rồi phá nát một con huyết giao phía đối diện, hắn liền tỏ vẻ đắc ý. Nhưng ngay sau đó, bất chợt sắc mặt tái đi, ánh mắt lóe sáng bắt đầu nhìn vào trong đám mây.
Các tu sỹ Đại Thừa khác cũng đồng loạt cảm nhận được khí tức khủng bố toát ra từ bên trong đám mây. Lập tức các thao tác tấn công của bọn họ chậm lại, không hẹn mà cùng nhau quan sát động tĩnh bên trong.
Còn về phần đang kiểm soát toàn bộ cục diện trên vòng sáng trên cao, sau khi cảm thấy được cỗ khí tức kinh khủng nhưng Minh Tôn không tỏ vẻ gì khác thường, ngược lại hai mắt hắn khẽ nhíu, nhìn kỹ còn thấy được một tia mỉm cười chờ đợi.
Phanh.
Một pháp trận bằng ánh sáng hiện ra trên vầng tròn. Đến khi hào quang tan đi, Hiên Cửu Linh vẫn khoác áo màu xám tro bước ra với khuôn mặt tái nhợt.
"Sao thế? Có vẻ ngươi bị tổn thất không nhỏ. Nhưng chắc là đã giết con yêu tinh kia rồi chứ?" Minh Tôn quay đầu nhìn, chỉ thấy tên đồng bạn của mình đã mất một nửa thân thể mới kinh hãi thốt lên.
"Không có gì. Con yêu thú kia là một hỏa trung thánh thú người ta thường đồn đại. Cũng may chỉ là một con rối không có thần trí, bằng không thì ta đã không thể trở về. Dù vậy thì ngươi cứ yên tâm, ta đã giết nó, mắt trận cũng bình yên vô sự, không có gì phải lo lắng." Hiên Cữu Linh thở dài nói.
"Hỏa thánh thú! Cũng khó trách, đối phương là người ở Tiên giới nên có linh thú này mang theo cũng không phải điều đáng lạ. Đừng nói với ta là ngươi đã vận dụng Cửu Kiếp Diệt Linh Đại Pháp chứ?" Minh Tôn nghe xong thoáng giật mình, nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì.
"Yên tâm. Đại pháp đó là cơ hội duy nhất để giết tên chân tiên, làm sao ta có thể tùy ý vận dụng được. Nếu sớm dùng nó thì ta đã không phải chật vật thế này." Hiên Cửu Linh nhăn mặt một lúc mới trả lời.