Băng Phượng nghe vậy liền gật đầu không chút do dự. Đôi mắt xinh hơi khép, trong lòng cực kỳ bình thản mặc kệ cho tâm thần lực của Hàn Lập tiến vào.
Lúc này Hàn Lập mới búng khẽ ngón tay, từ đầu ngón lóe lên một sợi tơ nhỏ xíu trong suốt rồi nhập thẳng vào mi mắt của Băng Phượng.
Ngược lại Băng Phượng bình tĩnh lạ thường. Nàng chẳng hề có phản ứng nào đối với sợi tơ trong suốt từ đầu ngón tay của Hàn Lập đang chui vào mắt mình.
Còn hai mắt của Hàn Lập lại tỏa ra từng tia sáng màu lam chói lọi. Ngón tay hắn rung nhẹ làm cho sợi tơ chớp động lên xuống không ngừng.
Bỗng nhiên Hàn Lập nhíu mày, bàn tay còn lại của hắn liền bấm những loại pháp quyết phức tạp.
"Phốc!"
Ngay lập tức, sợi tơ liền thay đổi màu sắc. Từ trong suốt bắt đầu chuyển qua trắng đục, rồi trở nên sáng chói mắt, chớp động càng ngày càng kịch liệt.
Khoảng một tuần trà trôi qua, sắc mặt của Băng Phượng lộ vẻ thống khổ đau đớn, thậm chí dường như nàng còn đang giãy dụa.
Thét lên một tiếng khe khẽ!
Đôi mắt nàng đã mở trở lại mà sợi tơ trong suốt cắm trên mi mắt cũng lập tức vỡ vụn. Toàn thân nàng mồ hôi đầm đìa ướt đẫm giống như vừa mới được kéo từ dưới đáy nước lên.
Mà lúc này, ánh mắt long lạnh có thêm một tia mê ly, giống như còn chưa tỉnh sau cơn mê.
Hàn Lập thấy vậy chỉ mỉm cười, hắn phất tay về phía đối diện quét tới một làn sáng nhẹ.
Làn sáng chạm vào thân thể khiến Băng Phượng giật mình, lúc này đôi mắt mới khôi phục lại sự tỉnh táo.
"Trước hết đạo hữu hãy xem xét thần hồn của chính mình, có gì khác với lúc trước không?" Hàn Lập thong thả hỏi.
"Đa tạ Hàn huynh đã giúp. Tuy không biết cách nào nói ra sự khác biệt nhưng quả là muội cảm thấy một chỗ nhỏ không biết thế nào lúc đầu dư ra tựa hồ đã được loại bỏ. Cuối cùng nhờ có thần thông quảng đại của huynh mới giúp tiểu muội loại bỏ được mối họa hoạn này." Băng Phượng vội vàng kiểm tra lại bên trong thân thể rồi vui mừng quá đỗi.
"Không có gì. Bởi vì thần hồn của ta mạnh mẽ hơn một chút so với tu sỹ Đại Thừa bình thường mà thôi, nếu không cũng không có khả năng dễ dàng thành công như vậy. Mà ngoài ra cũng có thể do thần hồn lực của tên chân tiên này bị áp chế rất nhiều ở Linh giới. Nếu không chắc ta cũng đành bó tay mà thôi." Hàn Lập ôn tồn đáp.
Mà sau khi Lục Dực vẫn đang không thể nhúc nhíc bên cạnh trông thấy hết thảy mọi chuyện. Khuôn mặt hắn không thể biểu lộ ra cảm xúc gì nhưng từ trong ánh mặt lại toát lên sự hoảng sợ rất lớn.
Tựa hồ như Hàn Lập cũng đã nhận ra biến hóa trong tâm tư của Lục Dực, hắn quay đầu lại lạnh nhạt nói:
"Ta có một số việc cần ngươi giải quyết. Nếu ngươi có thể làm được thì ta sẽ giải trừ huyết khế, trả lại tự do cho ngươi. Bằng không với sự chênh lệch về thần hồn, nếu ngươi không thể phi thăng thành tiên thì nhất định cả cuộc đời này sẽ không thể nào phản kháng lại ta được."