Bốn con thú liếc nhìn nhau rồi đồng loạt há rộng miệng, vô số những lưỡi đao đen sì như cuồng phong bạo vũ tuôn ra, lấy khí thế long trời lở đất mà chém về mấy tên cao lớn.
Những lưỡi đao màu đen này hoàn toàn không giống loại tầm thường, ngay từ khi được nhả ra đã thoắt ẩn thoắt hiện như âm hồn ma quỷ. Đến khi chém lên thân gã không lồ thì ánh sáng đen lại chợt lóe, lưỡi đao lại hòa vào da thịt không thất bóng dáng đâu nữa.
Chẳng những vậy, thân hình của bốn con thú loáng lên, lao sát theo những lưỡi đao phía trước. Chân trước nó khẽ vung, lập tức từng lưỡi đao đột ngọn chém xuống.
Gã khổng lồ thân mình đỏ chót không hề e sợ, hai bàn tay vung lên múa loạn ở phía trước, đồng thời xúc tua đỏ tươi từ phía sau xoay tít thành một tấm màn huyết sắc nghênh đón những lưỡi đao.
Tuy mấy tên khổng lồ này bị thương chi chít, hoàn toàn không phải đối thủ của Hắc Nghê, nhưng cho dù bị chém nát tả tơi đến mức nào thì thân thể bất tử của bọn chúng chỉ cần hóa thành một đám mây máu là có thể khôi phục lại như ban đầu.
Bốn con Hắc Nghê hoàn toàn chiếm thượng phong nhưng lại cảm thấy rất e ngại mấy tên khổng lồ này. Hai phía cứ vậy mà lâm vào trạng thái giằng co.
"Chủ nhân, hay để ta đi trợ giúp một tay. Mấy con Hắc Nghê này khá khó chơi nhưng thuộc hạ biết một vài nhược điểm của chúng." Dương Lộc thấy hoàn cảnh trước mắt liền cung kính hỏi ý kiến Mã Lương.
"Không cần, bốn cái huyết linh kia mới luyện thành chưa bao lâu. Cứ để chúng nó giao đấu nhiều hơn cũng chẳng hư hại gì. Nhưng thật ra ta có chuyện quan trọng khác muốn ngươi làm." Mã Lương nhìn trận chiến xa xa bình thản nói.
"Xin chủ nhân cứ phân phó!" Dương Lộc rùng mình đáp.
"Vừa nãy ta đã âm thầm thi pháp, phát hiện ra loại trận pháp này nhất định phải có hai mắt trận. Ngươi đến một chỗ đó phá hủy cho ta. Chỉ cần mắt trận vỡ thì ta sẽ thu lại phần nửa pháp lực đang dùng để ngăn cảm pháp tắc cấm chế, sau đó thi triển thủ đoạn chớp nhoáng một mẻ bắt hết đám kia." Mã Lương không lưỡng lự nói.
"Tuân mệnh, thuộc hạ lập tức đi ngay. Nhưng không biết mắt trận còn lại chủ nhân sẽ đối phó ra sao?" Dương Lộc khom người vân lời nhưng lại chần chừ một chốc rồi hỏi.
"Hừ, ngươi cứ làm tốt phần ngươi của được. Mắt trận khác không cần ngươi phải quan tâm." Mã Lương trầm giọng quát.
"Vâng, thuộc hạ lắm miệng, mong chủ nhân không trách tội. Ta lập tức đi phá mắt trận kia." Dương Lập cảm thấy trong lòng phát lạnh, lập tức cúi đầu nói.
"Chậm đã, ta có hai thứ này giao cho ngươi."
Vừa dứt lời, Mã Lương phất tay lên. Lập tức cán ô đang tỏa ánh sáng màu xanh bao bọc lấy đám mây máu phân ra một đoàn hào quang xanh biếc rồi bắn nhanh xuống. Chớp mắt sau, đoàn hào quang hiện ra một cái ô nhỏ xíu. Mà giữa hai mi mắt của hắn cũng có thêm một viên ngọc long lanh trong suốt.