Sáng sớm ngày hôm sau, Hoa Thạch mang vẻ mặt cung kính xuất hiện trong gian phòng dưới tầng một tòa lầu, bẩm báo cho Hàn Lập những điều khi hắn gặp Băng Phượng.
"Nói vậy là Băng Phượng thật sự bị Lục Dực Sương Công bắt cóc, hơn nữa hắn rất thù hằn đối với ta?" Hàn Lập sờ cằm suy tư.
"Đúng là đạo hữu Băng Phượng đã nói như thế, hơn nữa lần này Lục Dực chấp nhận đứng ra làm mồi dụ cũng chỉ bởi Minh Tôn tiền bối đã đồng ý đứng ra khuyên nhủ Hàn sư trong vòng một ngàn năm sẽ không gây khó dễ cho hắn." Lão tổ Hoa Thạch đi sâu vào chi tiết hơn.
"Ra là vậy. Đúng rồi, ngươi đã mang mấy thứ bảo vật kia giao cho đạo hữu Băng Phượng chưa?" Hàn Lập không tỏ ra vẻ gì khác thường.
"Đệ tử đã chuyển giao xong."
"Như vậy đi, ngươi lui ra trước. Đợi đến lúc đại chiến nổ ra, ngươi hãy lánh đi càng xa càng tốt." Hàn Lập nghe xong liền cảm thấy vừa lòng.
Hoa Thạch nghe xong liền cung kính vâng lời, bắt đầu lui ra khỏi tòa lầu.
Mấy ngày sau đó, Hàn Lập chỉ lẳng lặng ở bên trong điều dưỡng cơ thể, một bước cũng không chịu đi ra.
Mà cùng thời gian này, ngoài trừ một vài tu sỹ Đại Thừa khác lục tục kéo nhau tới Thiên Ngoại Thiên, người của thương minh cũng đã bắt đầu bố trí đại trận Lưỡng Nghi Diệt Trần.
Về phần hai huyền thiên chi bảo làm mắt trận, họ liền bày thêm rất nhiều loại cấm chế, trừ bỏ Minh Tôn cùng mấy tên trưởng lão của thương minh, còn lại tất cả không được phép đến gần cho dù là một tấc.
Nhưng mấy chân linh theo lời của Minh Tôn đã nói vẫn chẳng thấy bóng dáng nơi đâu, hoặc có thể đang lẩn khuất đâu đó, đến khi nào đại chiến diễn ra thì mới chịu xuất đầu lộ diện.
Hơn nửa tháng sau, Hàn Lập vẫn lặng im ngồi xếp bằng trong tòa lầu thì bỗng nhiên phía trước gợn lên dao động. Một đoàn hỏa cầu đỏ rực bắn ra, sau đó nổ bùng thành lốm đốm những mẩu lửa nhỏ.
Bỗng đâu giọng nói nhẹ nhẹ vang lên luẩn quẩn khắp gian phòng.
"Hàn đạo hữu, người nọ đã đến gần rồi. Bọn ta chờ đạo hữu mau đến thương thảo ở đại điện lần trước."
Hàn Lập nghe xong, thoáng suy tính một phen. Tiếp đó hắn chắp tay niệm chú, hóa thành một vệt cầu vồng sáng rực xuyên qua nóc nhà mà bay đi.
Khoảng một chén trà trôi qua, tại cung điện mà nhóm người đã gặp nhau trước đó bắt đầu xuất hiện những đốm sáng từ các hướng khác nhau bay đến.
Ngay khi hào quang quanh thân Hàn Lập tắt đi, trước mắt hắn đã tề tựu hơn chục tu sỹ Đại Thừa Kỳ. Ngoài trừ mấy người bọn Ô phu nhân hôm trước còn có thêm vài gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Trong đó có một đôi nam nữ khuôn mặt khá giống nhau khiến Hàn Lập chú ý nhất.
Hai người bọn họ nhìn khoảng chưa quá đôi mươi, nam anh tuấn lạnh lùng, nữ yêu kiều xinh xắn. Có điều từ trong cơ thể bọn họ toát ra một tầng sát khí màu đỏ tía, thậm chí luồng sát khí đó còn khiến cho không gian mấy trượng xung quanh liên tục vặn vẹo, cực kỳ quỷ dị.