Ngoại trừ Minh Tôn, trong gian phòng còn có thêm ba nam hai nữ.
Trong ba gã đàn ông có một người cao to vạm vỡ, toàn thân mặc giáp đen, tướng mạo hung ác vô cùng. Bên cạnh là một lão già gầy gò ốm yếu, làn da đầy nếp nhăn, tay lão cầm một cây trượng đầu rồng màu vàng. Người còn lại là một thanh niên thư sinh anh tuấn, bộ dáng không quá đôi mươi, sau lưng dắt thêm một ống trúc màu xanh cổ quái.
Hai thiếu phụ khác lại hoàn toàn đối lập nhau, một người chưa đến ba mươi, khuân mặt như trăng rằm mười sáu, rõ ràng là một đạo sỹ toàn thân khoác đạo bào. Còn thiếu phụ bên kia có làn da hơi ngăm đen, đầu tóc đính đấy châu ngọc, toàn thân khoác một bộ cung trang, hai mắt nàng linh động lạ thường.
"Ngân Cương Tử, thế mà lần này ngươi tới chậm đó. Nếu ta nhớ không nhầm thì ngươi rất hứng thú với những chuyện tranh đấu cấp bậc này, tuyệt đối không bao giờ chịu chậm chân hơn người khác." Gã mặc giáp đen sờ sờ lên làn da đầu bóng loáng không một cọng tóc của mình rồi đứng lên cười ha hả.
"Ha ha, bởi vì ta gặp chút phiền phức nhỏ làm chậm mất vài ngày, còn không đã nhất định sớm hơn Hóa Ảnh đạo hữu một buổi sáng đấy." Có vẻ như Ngân Cương Tử đã cực kỳ quen thân với gã đầu trọc, chả hề câu nệ trả lời.
"Danh tiếng Tạo Hóa Thân của Ngân huynh đã như sấm bên tai đối với thiếp thân, nhưng mấy lần gặp trước lại vô duyên chứng kiến. Trận chiến này đối thủ là một gã chân tiên, chắc là không bị bỏ lỡ cơ hội rồi." Thiếu phụ mặc cung trang khẽ cười.
"Thần thông bản mạng của Ô phu nhân mới có thể xem là diệu tuyệt tại Linh giới, một chút thiên phú của tiểu đệ đây có đáng ăn nhằm gì." Đối với người thiếu phụ kia, Ngân Cương không dám chậm trễ chút nào, khuôn mặt mau chóng tắt đi vẻ cười cợt.
Ba người còn lại tuy không đối đáp với hắn, nhưng tất cả đều nhìn lại với ánh mắt thân thiện. Rõ ràng là bọn họ đều đã sớm quen nhau từ trước rồi.
Điều này cũng khó trách. Những tu sỹ Đại Thừa này đều là những người có tiếng tăm lừng lẫy. Hơn nữa kẻ nào kẻ nấy đều đã sống qua mấy vạn năm, ít nhiều cũng đã gặp gỡ qua dăm ba lần.
Chứng kiến một màn đối đáp của những kẻ có gương mặt lạ lẫm trong phòng, Hàn Lập cũng cảm thấy có chút tò mò.
"Minh huynh, vị đạo hữu này là người phương nào, dường như trước kia ta chưa từng được gặp qua." Thiếu phụ mặc đạo bào nhìn Hàn Lập vài lần, cuối cùng mỉm cười hỏi.
"Đạo hữu này đến từ Nhân tộc, Hàn Lập. Tuy mới tiến cấp lên Đại Thừa Kỳ không lâu, nhưng chắc hắn các vị không thể không nghe đến danh tiếng hắn chứ?" Minh Tôn nghe vậy liền cười cười đáp lời.
"Hàn Lập? Chính là tu sỹ của Nhân tộc đã giết chết Minh Trùng Mẫu ở Ma giới sao?" Thiếu phụ nghe xong liền tỏ vẻ không tin nổi.