Hàn Lập lóng ngóng nhìn khối lôi cầu tím vàng một lúc rồi phẩy tay ném nó ra.
Oành!
Trong nháy mắt, quả cầu đã bay vọt đi mấy trượng sau đó lập tức nổ tung thành một đoàn ánh sáng chói mắt.
Từng sợi tơ điện tím vàng lượn lờ khắp nơi, mà ở giữa bất chợt xuất hiện thêm một lỗ thủng màu xám trắng, lớn chỉ bằng quả trứng gà, hơn nữa từ bên trong liên tục truyền ra những đợt dao động không gian.
"Thì ra là có thể trực tiếp xuyên phá không gian, xem ra uy lực của Ích Tà Thần Lôi sau khi tinh luyện còn lớn hơn rất nhiều so với dự liệu." Hàn Lập lẩm bẩm tự nhủ, ánh mắt không dấu nổi tia vui mừng.
Mà đúng lúc này, trong tay áo của hắn bỗng nhiên phát ra những tiếng ông ông.
Hàn Lập ngẩn mặt, nhưng rồi như chợt nhớ đến chuyện gì liền đem tay áo rung nhẹ.
Ánh sáng lóe lên.
Từ trong vạt áo bay ra là một tấm phù màu xanh, nó chớp lên rồi phun ra từng nét chữ nhỏ xanh biếc bay vòng quanh cổ tay. Những chữ viết này xoay quanh vài vòng rồi xắp xếp thành một bức chi chít các văn tự.
Hàn Lập chăm chú nhìn những dòng chữ màu xanh thật lâu, sắc mặt liền biến đổi.
"Đúng là tên chân tiên kia đã đặt chân đến đại lục Phong Nguyên. Đã vậy, chuyến này không đi không được rồi! Chỉ cần có thể đuổi hắn khỏi Linh giới mà không ảnh hưởng gì đến Nhân tộc là tốt nhất." Hàn Lập yên lặng suy nghĩ một lúc, rồi không hề chần chừ, ngón tay hắn múa lên hướng về mảng văn tự đang lơ lửng trước mặt.
Lập tức những văn tự màu xanh nhòe đi, thoáng chốc đã bị sắp xếp lại thành một đoạn văn tự khác sau đó biến mất hút trở về trong tấm phù.
Thấy mọi chuyện đã xong, Hàn Lập mới đem tấm phù cất trở lại. Tiếp đó bắt đầu dời bước ra bên ngoài.
Nửa canh giờ sau, ở bên trong cung điện Thanh Nguyên. Lúc này Hàn Lập đang ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, bên dưới hắn là vài người đang lắng nghe.
Ngồi bên cạnh lúc này là Nam Cung Uyển. Thoạt nhìn thì gương mặt của nàng vẫn yên tĩnh như thường, nhưng sâu trong ánh mắt không dấu nổi từng nét lo âu.
Mà Hải Đại Thiếu cùng Chu Quả Nhi cũng nghiêm trang đứng ở một bên.
Ngoài ra, vốn tưởng đang bế quan, nhưng lúc này Ngân Nguyệt đã đang ở bên cạnh Nam Cung Uyển và đám đệ tử, vẻ mặt vẫn yên lặng như thường.
"Tóm lại, việc này hơi nguy hiểm nhưng ta vẫn tự tin có thể tự bảo vệ mình. Có điều trước khi đi không thể không dặn dò các ngươi. Lúc ta vắng mặt, hết thảy mọi việc đều giao cho Uyển Nhi xử lý, Nguyệt Thiên và những người khác cũng phải hỗ trợ đôi chút. Ngân Nguyệt đang tu luyện đến lúc mấu chốt, chỉ cần tập trung vào việc tu luyện là được. Ngoài ra nếu có việc gì sảy ra bất chợt mà ta chưa thể trở về Thanh Nguyên Cung kịp, các ngươi chỉ cần kích phát tấm phù này. Trong này ta đã lưu lại một ít chuẩn bị, các ngươi cứ vậy mà làm theo là được." Hàn Lập nói xong, bàn tay hắn mở ra liền xuất hiện thêm một lá bùa màu tím vàng, bên ngoài thân nó còn liên tục chớp lóe những tia điện nhè nhẹ.