"Minh tôn... chính là vị Minh Tôn kia của Hách Liên Thương Minh." Lục Dực trong lòng cả kinh, mở miệng thất thanh nói.
Lấy uy danh của Hách Liên Thương Minh, tất nhiên là không có khả năng hắn chưa từng nghe thấy qua.
"Ha hả, không ngờ được rằng chút tên tuổi của lão phu vậy mà cũng truyền được đến tai đạo hữu. Lục Dực đạo hữu không cần lo lắng gì nhiều, sở dĩ lúc này bản minh phải dùng nhiều người đến mời như vậy, cũng chỉ vì tên Hung Ma huyết tế long trời lở đất ở đại lục khác kia thôi, còn về phần bản thân đạo hữu thì chúng ta tuyệt không có chút ác ý." Minh tôn mỉm cười nói.
"Hung Ma kia đã đi tới Phong Nguyên đại lục!" Lục Dực nghe vậy, sắc mặt đại biến.
"Cái này..., bản minh còn chưa phát hiện được ra, nhưng mà lão phu cho rằng, chuyện hắn xuất hiện ở Phong Nguyên cũng chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Chắc đạo hữu cũng đã cảm nhận được một chút gì rồi, nếu không thần sắc sẽ không thất thố như vậy." Minh Tôn thủng thỉnh nói.
"Hừ, Minh đạo hữu tự thân xuất mã, xem ra ta không đáp ứng là không thể được rồi. Được, vậy ta sẽ đi cùng các người một chuyến. Chẳng qua đây vẫn đang là thời điểm mấu chốt để ta phục hồi chân nguyên..." Sắc mặt Lục Dực âm tình bất định, sau khi đảo mắt nhìn một lượt năm gã Đại Thừa, cuối cùng vẫn phải quyết định chịu nhường một chút, nhưng vẫn tranh thủ đưa ra được điều kiện của mình.
"Ha ha, cái này thì dễ bàn. Bản minh cái khác thì không có, song một ít đan dược vẫn có thể cung ứng được, chỉ cần Lục Dực đạo hữu theo chúng ta trở về, toàn bộ đan dược khôi phục chân nguyên của bản minh trên người ta đều sẽ cung cấp đủ. Vị tiên tử này chắc hẳn là Băng Phượng đạo hữu." Minh tôn cười to vài tiếng, sau một lời đáp ứng, lại đột nhiên quay đầu hỏi Băng Phượng bên cạnh một câu.
"Không dám, vãn bối đúng là Băng Phượng, không hiểu sao mà tiền bối lại biết được vãn bối." Băng Phượng nghe vậy ngơ ngác không dám chậm trễ vén áo thi lễ với lão giả.
"Băng Phượng đạo hữu không cần quá khách khí, không lâu trước tại hạ có gặp qua Hàn đạo hữu của Nhân tộc, chính miệng hắn đề cập đến tiên tử với ta, cũng nhờ ta nếu thấy tiên tử thì có thể chiếu cố hơn một chút." Minh tôn hòa khí dị thường trả lời.
"Hàn huynh..., thiếp thân hiểu được, vậy thì vãn bối đi cùng tiền bối làm khách của quý minh một lần vậy." Trên mặt Băng Phượng thoáng hiện lên vẻ vui mừng, sau khi suy nghĩ một chút liền cung kính nói.
Lục Dực bên cạnh sau khi nghe đến tên Hàn Lập sắc mặt bỗng có vài phần khó coi.
"Vậy đa tạ hai vị đạo hữu, trên đường đi Minh mỗ cũng có chuyện muốn nói với hai vị."
Minh Tôn thấy vậy liền mỉm cười, sau khi một tay bấm pháp quyết, lập tức làm cho không trung chấn động kịch liệt, một con thuyền lầu đồng đen dài hơn trăm trượng bỗng chốc xé rách hư không hiện ra.
Đã đến lúc này, đương nhiên Lục Dực cùng Băng Phượng không còn muốn đổi ý nữa, lập tức tất cả mọi người cùng bay lên trên tầng không đầy sương mù.