"Nếu như đã có thể khẳng định đối phương là Tiên nhân hạ thế thì tại sao hắn lại đến Linh giới. Phải biết rằng giới diện của chúng ta đã mất đi liên hệ với Tiên giới từ lâu, đối phương dùng thân thể Tiên nhân mạnh mẽ hàng lâm, không những phải chịu áp chế bởi lực pháp tắc của giới diện, mà cũng không biết hắn phải trả một cái giá lớn như thế nào mới làm được chuyện này. Còn nếu nói đối phương vì vô tình mà rơi xuống giới này, ta thật có vài phần khó tin." Lão giả hít sâu một hơi nói.
“Điều này thật không quá rõ ràng, đệ cũng không nhận được tin tức kiểu như vậy từ phía Hách Liên Thương Minh. Ngoại trừ những đạo hữu đã vẫn lạc và các sinh linh dị tộc bị huyết tế dưới tay hắn, dường như đến giờ vẫn chưa có người nào tiếp xúc được với đối phương, càng không nói đến chuyện dò xét mục đích hạ giới của hắn.” Hàn Lập lắc nhẹ đầu, nói.
“Nếu ta là chủ sự Thương Minh, nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào đi tra rõ chuyện này." Mạc Giản Ly sờ sờ chòm râu, cười hắc hắc.
“Lời này của Mạc huynh rất có lý. Tốt, đệ sẽ ngay lập tức chuyển lời cho Minh Tôn đạo hữu, để xem lão có cách nào thực hiện việc này không. Chẳng qua, đệ nghĩ cơ hội cũng không quá lớn.” Hàn Lập gật đầu đưa ra ý kiến.
“Dù cơ hội có ít đi nữa thì cũng phải tranh thủ một chút. Chúng ta chỉ cần làm rõ mục đích đối phương hạ giới, ắt có nhiều khả năng nắm giữ được nhược điểm của đối phương, không cần biết là cùng đối phương tranh đấu hay đàm phán, đều có thể lợi dụng được.” Mạc Giản Ly thận trọng nói.
“Trừ chuyện này ra, Mạc huynh còn nghĩ đến đề nghị nào khác không?” Hàn Lập hỏi ngược lại lão giả một câu.
"Lão phu vừa rồi nghe Hàn lão đệ nói, ngươi có quen biết hai vị đạo hữu có thù hận với vị Chân tiên này, bọn họ cũng đã bị đối phương liên tục truy sát đến tận Lôi Minh đại lục, sau đó không rõ tung tích. Chuyện này có phải là thật hay không?” Mạc Giản Ly suy nghĩ một chút, lại hỏi.
“Đây là việc chính miệng Minh Tôn đạo hữu thông báo, nhiều khả năng là không sai. Mà hai người đệ quen biết này đều không phải Nhân tộc, một người là hảo hữu chí giao, người còn lại là địch hay bạn còn chưa rõ.” Hàn Lập khẽ cười một tiếng trả lời.
“Nếu như vậy, tốt nhất Hàn lão đệ hãy nghĩ biện pháp liên lạc với hai người này. Tuy rằng không biết tại sao họ lại kết thù hận với vị Chân tiên kia, nhưng nếu có thể nắm giữ hành tung của họ, tộc ta cũng có thể nắm được chút chủ động.” Mạc Giản Ly chậm rãi nói.
“Ý của Mạc huynh là, vào thời điểm tất yếu sẽ để bọn họ làm mồi nhử sao?” Hàn Lập nhướng mày.
“Nếu tên Chân tiên kia thật sự đuổi theo bọn họ đến Phong Nguyên đại lục, hai người kia còn có thể tránh đi đâu nữa. Cho dù là để bảo vệ tính mạng hay là dẫn dụ đối phương tới nơi nào khác, hai người họ sợ rằng không thể không làm mồi dụ. Minh Tôn đạo hữu bên Hách Liên Thương Minh chắc hẳn cũng có cách nghĩ như thế, cho nên mới báo rõ cho đệ chuyện này.” Mạc Giản Ly cười lạnh một tiếng nói.