Hai người này đúng là Lục Dực cùng Băng Phượn đang bị Chân tiên Mã Lương liên tục đuổi giết từ Huyết Thiên đại lục.
“Ngươi không nói ta cũng hiểu, rõ ràng là do chúng ta khi ở Huyết Thiên đã từng liên thủ với Huyết Đạo môn để mai phục hắn trong Thiên Địa đại trận, chuyện này quá đủ để hắn hận chúng ta thấu xương. Chẳng qua bây giờ nhắc lại chuyện này cũng đã muộn. Ngươi có cách nào có thể thoát khỏi sát tinh đang rượt bắt sau lưng không? Dựa vào tốc độ phi hành của hắn, chỉ cần không đến hai canh giờ là có thể đuổi theo đến tận đây.” Băng Phượng vẻ mặt lo lắng trả lời.
“Ta tuy còn có những biện pháp khác nhưng làm như vậy sẽ khiến bản thân tổn hao rất nhiều chân nguyên. Hắc hắc, xem ra bây giờ, ta với ngươi thật sự sẽ trở thành một đôi đồng mệnh uyên ương.” Lục Dực nhàn nhạt nói.
“Phì, ai lại muốn cùng ngươi đồng mệnh tương liên chứ. Mau ngồi xuống dưỡng sức đi, ta sẽ dùng bí thuật giúp ngươi gia tăng lại chân nguyên.” Băng Phượng cười khẽ cắt ngang một tiếng rồi nói ra quyết định.
“Với một chút thực lực đấy không đủ khả năng giúp được ta đâu.” Lục Dực nghe vậy hơi ngẩn ra rồi nói.
“Tuy tu vi của ta còn lâu nữa mới ngang ngửa với ngươi, nhưng dù sao thì bản thể của ta cũng là hậu duệ của Ngũ Thải Thiên Phượng, có được một số bí thuật thiên phú rất cao thâm, những thứ đó cho dù là ngươi cũng chưa chắc tưởng tượng được.” Vẻ mặt Băng Phượng hơi ngạo nghễ nói.
“Nếu đúng như ngươi nói, ta sống cũng coi như không uổng công.” Vẻ mặt Lục Dực hơi lay động, hít sâu một hơi nói.
Lục Dực cũng không dám trễ nải thời gian, chỉ thấy hắn khoanh chân ngồi xuống giữa hố to rồi không do dự nhắm hai mắt lại.
Băng Phượng khẽ thờ dài một hơi, thân hình lắc lư một chút rồi xuất hiện sau lưng Lục Dực lúc này đang khoanh chân ngồi xuống. Xong xuôi, Băng Phượng há miệng phun ra một đám sương mù lạnh buốt, bên trong có một viên châu năm màu lớn bằng ngón tay cái đang chuyển động không ngừng.
Băng Phượng khẽ quát một tiếng, một tay bấm niệm pháp quyết, sau lưng liền hiện ra một ảo ảnh Băng Phượng trong suốt.
Ảo ảnh Băng Phượng ngẩng đầu phát ra một tiếng trong trẻo, hai cánh run lên, từ trong cơ thể tuôn ra vô số tia sáng trong suốt, trong chớp mắt chui vào bên trong viên châu trước mắt.
Trong phút chốc, viên châu phát ra âm thanh vù vù, bên ngoài từng luồn khí chân nguyên nồng đậm đang hội tụ lại trước mặt rồi không ngừng chuyển động, cuối cùng hóa thành một thứ gần giống như chất lỏng đặc sánh.
Lúc này, Băng Phượng mới cắn răng, một ngón tay điểm nhẹ tới viên châu đang xoay tròn trước mặt.
“Vù”
Viên châu run lên rồi bỗng hóa thành thành vô hình khẽ chớp lên, chui vào sau lưng của Lục Dực.
Tiếp đó, Băng Phượng lẩm bẩm vài tiếng, mười ngón tay không ngừng xoay tròn niệm pháp quyết, toàn thân phát ra một quầng sáng trong suốt, khuôn mặt cũng dần dần chuyển thành màu trắng trong suốt, nếu người ngoài nhìn vào sẽ thấy khuôn mặt Băng Phượng lúc này rất yêu dị.