Lăng Phi Tiên đối mặt với những tu sĩ đồng tộc cao giai, nên cũng không dám chậm trễ, hơn nữa cũng không có điều gì có thể giấu diếm, liền thản nhiên nói ra lai lịch của Hàn Lập.
Chỉ trong vòng một đêm, tất cả tu sĩ Nhân tộc xung quanh đều biết Hàn Lập đích xác là Tu Tiên giả Nhân tộc có tu vi Đại Thừa tới từ Linh giới, lập tức mỗi người đều cực kỳ hưng phấn, vội vàng thay đổi chủ ý muốn tự mình lên thuyền bái kiến Hàn Lập một phen.
Nhưng khi mấy tên tu sĩ Nhân tộc này vừa tiếp cận cự thuyền trong phạm vi gần một dặm, lập tức bị một tầng cấm chế vô hình mạnh mẽ cản lại. Không kẻ nào cả gan dám xông vào, chỉ có thể rời khỏi khu vực cự thuyền với vẻ rất bất đắc dĩ mà thôi.
Sáng sớm ngày thứ hai, linh quang nơi chân trời chớp lóe một cái, mấy đạo cầu vồng chói mắt mang theo thanh âm “chi chi” lao vút tới.
Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trong khoang thuyền, tâm niệm vừa động, một tay bấm pháp quyết, thu hồi toàn bộ cấm chế vô hình bên ngoài thánh thuyền, sau đó bước một bước dài rời khỏi khoang thuyền, đi về chỗ mũi thuyền.
Chỉ thấy vài đạo kinh hồng kia trong chớp mắt đã đến bên trên cự thuyền, độn quang thu liễm, vài nam nữ tu sĩ Nhân tộc hiện ra.
Tất cả những tu sĩ này đều dừng lại lơ lửng giữa không trung cách cự thuyền hơn trăm trượng, chỉ có một thiếu nữ áo trắng trông giống như một nàng tiên trên Trời, không mang theo chút bụi trần, bay thẳng tới chỗ Hàn Lập.
Hàn Lập nheo mắt, nhìn chăm chú khuôn mặt của nữ tử kia, giờ khắc này trong mắt hắn không có bất kỳ người nào khác.
Sau vài cái chớp động, thiếu nữ áo trắng đã xuất hiện ngay trước mặt Hàn Lập, khoảng cách chỉ gần trong gang tấc, đôi mắt đẹp khẽ chớp một cái, sau đó miệng thơm khẽ mở nói:
“Phu quân, rút cuộc chàng đã tìm được nơi này, thiếp chưa từng hoài nghi sẽ có một này này, chỉ là thời gian chờ đợi quá lâu, nỗi khổ tương tư thật sự quá khó chịu.”
“Uyển Nhi!!”
Hàn Lập chỉ thốt ra được hai chữ này, sau đó không nói thêm điều gì, chỉ thấy hắn chìa một bàn tay ra, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mềm mại như lụa của thiếu nữ, giống như đang vuốt ve một món trân bảo tuyệt thế nào đó.
Thiếu nữ áo trắng đương nhiên là người mà Hàn Lập khổ công tìm kiếm bao nhiêu năm, rút cuộc hôm nay mới tìm được đạo lữ song tu Nam Cung Uyển, đồng thời cũng là vị “Nguyệt Tiên tử” có danh vọng rất lớn trong Nhân tộc ở Tiểu Linh Thiên kia.
Chúng tu sĩ Nhân tộc phía xa xa thấy cảnh này, tất cả đều bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Phải biết với thân phận đệ nhất cường giả Nhân tộc của Nam Cung Uyển, cộng thêm phong tư tuyệt thế không ai bằng, nàng đã trở thành nữ thần trong mộng của không biết nhiêu bao nam tu trẻ tuổi.
Lúc này vậy mà nàng lại thân mật cùng một gã nam tử ngoại lai, thật sự khiến không ít người trợn mắt há hốc mồm, trong lòng ghen ghét không thôi.
Vài tên cường giả Nhân tộc đi cùng Nam Cung Uyển đang lơ lửng trên không tuy không đến mức giật mình, nhưng mỗi người lại mang một thần sắc khác nhau nhìn một màn trước mắt.