Sau khi Hoa Thạch lão tổ khom người đáp ứng một tiếng, lập tức hóa thành một đạo độn quang bay trở về Cự Thuyền.
Hàn Lập thì bước nhẹ một bước vào hư không, mơ hồ một cái rồi trực tiếp biến mất khỏi không trung.
Trong khoảnh khắc, không gian bên cạnh Thạch Tiêm Vân chấn động, thân hình Hàn Lập lặng lẽ không tiếng động xuất hiện ngay phía trước mặt nàng.
"Tiền bối, xin mời!"
Thần sắc của thiếu phụ cả kinh, nhưng lập tức cung kính dẫn đường ở phía trước.
Trong nháy mắt, hào quang trên tường đá chớp động, ba người lại lần nữa chui vào trong đó không còn thấy bóng dáng.
Cùng lúc đó, bên trong lòng núi của dãy núi gần đấy, có vài tu sĩ Nhân tộc tụ tập trong một gian đại sảnh, đang thông qua một mặt pháp kính sáng lấp lánh, hết sức chăm chú quan sát sự việc phát sinh bên ngoài.
"Thật sự là nha đầu Quả Nhi này! nàng lại từ phi thuyền màu đen kia đi xuống, vậy chẳng phải là người còn lại kia chính là tồn tại Đại Thừa trong truyền thuyết đấy ư." Một gã trung niên ăn mặc như nho sinh, sau khi thu lại ánh mắt khỏi pháp kính, thở nhẹ một hơi nói.
"Quả Nhi muội muội đã mất tích từ rất lâu, không thể ngờ được lần này trở về lại còn có thể lôi kéo quan hệ với một vị Đại Thừa. Chúng ta hiện tại phải làm sao, có nên đi thông tri cho các vị tiền bối trong tộc kia không?" Một gã thanh niên tuổi không lớn lắm bên cạnh thoáng chần chừ hỏi.
"Hừ, Cự Thuyền này đến đây gây ra động tĩnh lớn như vậy, ngươi nghĩ rằng chúng ta không phát ra tin tức thì các vị tiền bối kia cũng không biết việc này sao. Được rồi, vị tiền bối Đại Thừa này cùng Quả Nhi có quan hệ, đối chúng ta mà nói có lẽ cũng là một cơ hội tốt ngàn năm có một. Trước hết chúng ta cứ ở nơi này quan sát đi đã rồi nói sau." Sau khi sắc mặt nho sinh âm tình biến hóa một lúc mới hừ một tiếng nói.
Những người khác được nghe vậy, cũng đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Trong các đỉnh núi khác ở lân cận xung quanh cũng xuất hiện một màn tương tự như vậy.
Lúc này, thiếu phụ đã dẫn Hàn Lập xuyên qua một hành lang toàn đá xanh, đi tới một gian phòng, đại sảng bày biện bố trí mộc mạc tao nhã.
Bốn góc bên trong phòng đều đặt một cái thạch đỉnh phong cách cổ xưa, bên trong từng cái đều đốt một loại đàn hương màu đen vàng không biết tên.
Chờ khi Hàn Lập ngồi xuống một cái ghế đá bên cạnh bàn gỗ đặt chính giữa căn phòng, thiếu phụ ở một bên mới vỗ hai tay “Phách” một tiếng.
Lập tức cửa hông trong đại sảng chớp lên ánh sáng, một con tùng thử ( sóc) trắng như tuyết cao hơn một thước, hai chân trước đang giữ một mâm đựng đầy linh quả đặt trên đầu đi vào.
Hai mắt con linh thú này đen nhánh linh động, mặc dù thân hình có hơi chút không vững vàng, nhưng lần nào tứ chi chạm đất cũng đều không gây ra chút tiếng động, chỉ sau vài cái lay động, đã nhanh nhẹn đi đến bên bàn, đem mâm trái cây trên đỉnh đầu thuần thục dị thường để xuống.
Sau đó hai mắt con thú này nhìn chăm chú vào Hàn Lập, miệng phát ra âm thanh chít chít êm tai, cái đuôi lông xù to đùng sau lưng thì lắc lư trái phải không ngừng.