"Lục Linh Tộc, chẳng lẽ là chủng loại dị tộc sinh ra đã có hai cánh trong suốt và làn da xanh biếc?" hai mắt Hàn Lập nhíu lại hỏi."Ơ, làm sao tiền bối biết được." Chu Quả Nhi nghe vậy liền cảm thấy kinh ngạc.
"Bởi vì có không ít dị tộc loại này đang kéo tới chỗ chúng ta, có lẽ lúc trước Mặc Linh Thánh Thuyền tiến vào giới này gây ra chấn động quá lớn, bị tộc nhân Lục Linh Tộc phát hiện ra." Hàn Lập nhàn nhạt trả lời.
"Thì ra là thế. Tiền bối cẩn thận một chút, Lục Linh Tộc là dị tộc cường đại nhất Tiểu Linh Thiên, mặc dù Linh khí của giới này thiếu thốn nên không thể sinh ra cường giả Đại Thừa, nhưng lại có thể câu thông phụ thể với Cổ Thụ Tổ Linh nào đó gần giống với Chân Linh, uy năng cũng lớn không kém Đại Thừa bình thường." Chu Quả Nhi vội vàng nhắc nhở.
"Cổ Thụ Tổ Linh, nghe cũng có chút ý tứ, chẳng qua bây giờ cũng không phải là lúc để dây dưa với bọn họ, nếu những tộc nhân Lục Linh Tộc này thức thời một chút thì ta cũng không thèm để ý tới. Nhưng nếu chúng không biết thân phận mà lại tiến đến cản đường, ta cũng sẽ không quan tâm mà cho chúng biết mặt. Cái thông đạo ra vào này cũng không thể để cho người khác biết được, trước tiên ta bày ra một cấm chế che giấu nơi này vào đã." Hàn Lập gật đầu, trong mắt chớp lên một tia hàn quang nói.
Tiếp theo tay áo của hắn giương lên, chi chít trận kỳ bay ra từ trong cổ tay áo, hóa thành đủ mọi viên cầu ánh sáng lóe lên rồi chợt tắt, lập tức biến mất vào trong hư không xung quanh.
Hàn Lập một tay bấm pháp quyết, điểm vài cái vào hư không xung quanh quầng sáng bảy màu.
Tức thì một mảnh ngũ sắc phù văn hiện ra, sau khi xen lẫn chớp động, hóa thành một màn ánh sáng nhàn nhạt che phủ kín xung quanh quầng sáng bảy màu.
"Phanh" một tiếng.
Quầng sáng bảy màu sau khi mơ hồ một cái, lập tức cùng với màn sáng nhạt nhạt kia biến mất trong hư không.
Không gian chấn động vốn dĩ lúc trước còn có thể mơ hồ cảm ứng được thì giờ đây đã hoàn toàn bị ngăn cách.
Tiếp theo, miệng Hàn Lập lại niệm vài tiếng, pháp quyết trong tay biến hóa, một cánh tay lại phất ra phía trước.
Một mảnh hào quang mịt mờ màu xanh từ trong tay áo cuồn cuộn bay ra, ngưng tụ hóa thành một cái phù văn to như cái đấu sau đó nổ tung vang lên một tiếng trầm đục.
Vô số lục ti từ trong đó tản ra, một màn không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.
Cự tùng xanh ngắt đã biến thành mảnh vụn kia, lại rất nhanh biến ảo thành với tốc độ lấy mắt thường cũng thấy được, thậm chí ngay cả cái hố trên mặt đất cũng nhanh chóng được lấp đầy.
Chỉ sau thời gian vài cái hô hấp, cự tùng cùng chu vi hố đất xung quanh tất cả đều đã trở lại như cũ như chưa từng có gì xảy ra vậy.
Thần niệm của Hàn Lập lại đảo qua một lần, sau khi cảm thấy không còn điều gì sai sót, mới lộ ra vẻ thỏa mãn, nhưng sau đó bàn tay lại vỗ nhẹ vào hư không ở phía khác.
"'Oanh'" một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.