"Đạo hữu quả là tuệ nhãn như thần, vậy mà lại nhìn ra được tiểu nữ có phần không ổn? Trên đường cùng ta trốn chạy, nó bị kẻ thù của ta dùng bí thuật độc môn đánh một chưởng, tuy rằng hơn phân nửa công kích đã bị ta chặn lại, nhưng phần còn lại vẫn đánh trúng cơ thể nó. Đạo hữu thần thông quảng đại, có thể nhìn ra vấn đề trên cơ thể nó, liệu có cách điều trị được cho tiểu nữ hay không." Nhân Diện Giao rốt cuộc cũng bất chấp tất cả, cấp bách nói.
"Chẳng lẽ đạo hữu không tự mình điều trị cho nó được hay sao?" Hàn Lập hỏi lại một câu.
"Bí thuật độc môn của kẻ thù của ta lại cùng với thần thông của ta khắc chế lẫn nhau, nếu tại hạ mà xuất thủ thì chỉ sợ tình hình của tiểu nữ càng khó mà cứu vãn nổi. Nếu đạo hữu chịu ra tay tương trợ, Đồ mỗ cả đời vô cùng cảm kích." Đồ Giảo cười gượng nói.
"Tình hình nội thương trong cơ thể của lệnh ái đối với ta mà nói, thực sự không phải là vấn đề khó giải quyết, thậm chí tại hạ còn có thể làm cho đạo hữu một lần nữa khôi phục lại thần thông Đại Thừa kỳ, chẳng qua tại hạ cũng có một điều kiện muốn trao đổi với đạo hữu." Hàn Lập sờ sờ cằm, bình tĩnh nói.
"Hàn huynh có yêu cầu gì, cứ việc nói là được. Chỉ cần tại hạ có thể làm được thì tuyệt sẽ không nói hai lời." Nhân Diện Giao đầu tiên biến sắc nhưng ngay lập tức thở nhẹ một hơi rồi nói.
"Đồ huynh không cần phải căng thẳng như vậy, điều kiện của tại hạ cũng không phải là khó khăn gì, chỉ là hy vọng đạo hữu có thể tìm giúp ta một địa phương ở sâu trong đáy biển mà thôi." Hàn Lập khẽ cười nói.
"Chỉ có như vậy thôi sao?" Đồ Giảo nghe vậy chợt ngơ ngác một hồi, thần sắc vì vậy thả lỏng hơn rất nhiều.
"Ha hả, đạo hữu cho rằng tại hạ sẽ nói ra điều kiện như thế nào?" Hàn Lập mỉm cười.
"À, là do Đồ mỗ đã đa tâm rồi. Lấy thần thông mà đạo hữu vừa bày ra lúc nãy, cho dù là tại thời điểm toàn thịnh thì tại hạ cũng chưa chắc đã phải là đối thủ. Chưa kể với tình cảnh của tại hạ bây giờ thì đạo hữu càng không cần phải nói lời lừa gạt làm gì. Tốt, nếu chỉ là điều kiện như lời này thì tại hạ hoàn toàn đáp ứng." Nhân Diện Giao lập tức mở lời đáp ứng.
"Đã như vậy thì mời đạo hữu cùng lệnh ái lên phi thuyền, Hàn mỗ lập tức thi pháp giúp hai người khôi phục lại như ban đầu." Hàn Lập gật đầu nói không cần suy nghĩ.
Nhân Diện Giao nhìn phi thuyền màu đen cực kỳ khổng lồ, lại không chần chừ một chút nào nữa, lập tức cám ơn một tiếng rồi mang theo nữ đồng áo tím nhẹ nhàng bay lên trên thuyền.
Sau khi Hàn Lập phân phó một tiếng, Mặc Linh Thánh Thuyền lập tức quay trở lại lộ tuyến ban đầu, run lên một cái rồi phá không bay đi.
Ngày hôm sau, Nhân Diện Giao vẻ mặt đầy cảm kích đang trò chuyện với Hàn Lập ở đại sảnh bên trong khoang thuyền, nữ đồng áo tím thì thần sắc đã tốt hơn rất nhiều đứng ngay đằng sau.
Hoa Thạch lão tổ cùng Chu Quả Nhi cũng cung kính đứng ở một bên.
"Thần thông của đạo hữu quả nhiên là cao thâm khó dò, ta cứ tưởng rằng muốn thương thế của ta cùng tiểu nữ khỏi hẳn thì phải mất đến vài tháng thời gian, không thể ngờ được là Hàn huynh chỉ cần một đêm mà đã hoàn tất việc này. Hiện tại nếu Trấn Hải cung còn phái thêm người đến, một mình ta cũng có thể giết hết bọn chúng." Nhân Diện Giao mừng rỡ nói với Hàn Lập.