Nhìn từ trên không trung xuống phía dưới, vách tường cuồng phong màu vàng đã biến thành một cái màn sáng cuồn cuộn, đem toàn bộ cả sa mạc bao phủ trọn vẹn bên trong.
Tiêu Minh ở cách xa đó thì khoanh chân ngồi xuống, hai mắt từ từ khép lại, trong tay bấm niệm pháp quyết không ngừng, bắt đầu lặng lẽ thôi động quyển trục trước mặt mình.
Bên trong tòa tháp cao màu vàng, tất cả cảnh tượng bên trong quầng sáng cũng đều biến thành bão cát vàng óng, rốt cuộc không còn thấy rõ tình hình bên trong sa mạc nữa.
Phụ nhân mặc hà y năm màu trông thấy tình hình như vậy, đôi lông mày khẽ nhíu, cuối cùng mở miệng:
"Ngọc huynh, bảo vật Tiêu Minh đạo hữu sử dụng có phải là trấn tông chi bảo của Huyết Cốt Môn Hoàng Phong Đồ. Nghe danh bảo vật này đã lâu, cho dù ở trong Linh giới Huyền Thiên chi bảo thì cũng bài danh không thấp, hiện giờ thi triển thần thông lại có thể trực tiếp che lấp cả Quan Thiên Kính ở bên ngoài, quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ có điều không hiểu tại sao hắn lại đem bảo vật này sử dụng sớm như vậy, có phải là hơi sớm quá hay không. Tiêu Minh đạo hữu phải chăng là có phần cẩn thận quá mức rồi."
"Hắc hắc, bảo vật trong tay Tiêu đạo hữu, đó quả thực là Hoàng Phong Đồ đỉnh đỉnh đại danh. Vật ấy bình thường được cung phụng ở trong tổ sư nội đường của Huyết Cốt Môn, chỉ khi gặp phải cường địch mới có thể được mấy vị trưởng lão trong môn đem ra, tạm thời giao cho một người lấy đối phó với địch nhân. Nhưng thật ra từ trước đó đã bố trí bào vật này thật tốt rồi, vị trí của Hung Ma trên sa mạc kia kỳ thực chính là do bảo vật này biến ảo mà thành, hiện giờ chỉ là chính thức phát động nó mà thôi. Về phần Tiêu đạo hữu có cẩn thận quá mức hay không, thì ngược lại, bổn tọa cảm thấy có thể quyết đoán thúc dục bảo vật này, đúng là một kế sách rất ổn thỏa. Dù sao thì một thân thần thông của Hung ma kia cũng không phải là nhỏ, hiện tại bị Thiên Địa Lưỡng Trận cùng Hoàng Phong Đồ đồng thời vây khốn, có lẽ vậy mới thực sự là chắc chắn.
Bích huynh, ngươi cảm thấy thế nào? Di! Sắc mặt của Bích huynh có vẻ không tốt cho lắm, hẳn là có tâm sự gì hay sao?" đại hán mắt ưng mặc huyết bào sau khi giải thích hai câu, bỗng nhiên kỳ quái nhìn Bích Ảnh hỏi.
Lúc này cặp mắt của Bích Ảnh đang gắt gao nhìn chằm chằm không ngừng vào quầng sáng trước mặt, sắc mặt đúng là đặc biệt khó coi, nghe lão giả mắt ưng nói như vậy, mới thu hồi ánh mắt, miễn cưỡng cười khẽ trả lời:
"Không có gì, chỉ là không biết tại sao vừa rồi khi tại hạ nhìn thấy diện mạo của Hung Ma kia, tự nhiên lập tức có một cảm giác kinh hồn bạt vía."
"Di! Có chuyện như vậy sao. Tu vi đến cảnh giới như chúng ta, đối với một vài nguy hiểm tự nhiên là có thể cảm ứng thấy được. Hà đạo hữu, Linh Vân phu nhân, trong lòng hai người các ngươi có cảm ứng được điềm báo tương tự hay không?" lão giả mắt ưng nghe thấy vậy lập tức biến sắc, vội vàng ngưng trọng hỏi hai người kia.
"Thiếp thân không có "
"Tại hạ cũng không có cảm ứng tương tự, có thể là Bích huynh cảm ứng sai lầm rồi." Nho bào nam tử liếc mắt nhìn Bích Ảnh một cái, mỉm cười nói.
"Hừ, bất kể có phải là cảm ứng sai hay không, tại hạ đều không có ý định lưu lại nơi này nữa, lão phu muốn lập tức lên đường trở về. Trận chiến này vô luận kết quả cuối cùng là như thế nào, đến lúc đó Ngọc huynh cho bổn minh một tin tức là được rồi." hoàn toàn ngoài dự đoán của ba người, cơ bắp trên mặt Bích Ảnh co giật vài cái, đột nhiên nói ra những lời từ biệt.