Thời gian cứ trôi qua từng chút một, trong sa mạc ngoại trừ từng trận gió nóng cuốn qua thì bốn phía đều không thấy có điều gì khác thường.
"Sao đến bây giờ còn chưa tới? Không lẽ tiểu tử kia đánh bài lùi, giữa đường lại chuồn đi mất. Để tránh bị Hung Ma kia phát hiện nên chúng ta mới không phái thêm nhân thủ âm thầm giám thị hai người này.” Trong quang trận, một gã đại hán có bộ lông dài màu đỏ rốt cục có chút không chịu nổi, truyền âm cho lão giả mập mạp bên cạnh một câu”.
"Xa Kỵ huynh yên tâm đi, chúng ta đã bố trí cạm bẫy này thì tất nhiên là có đủ mười phần nắm chắc. Tuy rằng không biết tại sao Hung Ma kia lại đuổi theo hai người này mãi không buông trong thời gian dài như vậy, nhưng theo điều tra từ trước cho thấy, Hung Ma này hoàn toàn không hề có ý tứ buông tha một chút nào. Chỉ cần tên gọi là Lục Dực có chút thông minh thì chuyện dẫn dụ Hung Ma đến đây không có vấn đề gì cả." lão già béo cười ôn hòa, cũng truyền âm trả lời.
"Nghe đạo hữu nói như vậy thì ta cũng an tâm. Nhưng cũng phải nói lại, Hung Ma kia chẳng lẽ lợi hại đến như vậy? Hiện tại lúc này đây ngoại trừ mười hai tồn tại Đại Thừa chúng ta, lại thiết lập Thiên Địa Lưỡng Cực đại trận, còn vận dụng trấn tông chi bảo của Huyết Cốt Môn là Hoàng Phong Đồ. Nói như vậy, chỉ bằng bảo vật này cùng Thiên Địa đại trận lập tức có thể đem người sống sờ sờ trước mặt luyện hóa, hà tất còn phải để chúng ta xuất thủ." đại hán có bộ lông đỏ gật gật đầu, lại có vài phần tò mò hỏi lại.
"Chuyện này lão phu cũng không rõ lắm, nhưng nếu chủ sự đạo hữu đã trịnh trọng như vậy, nhất định là có đạo lý riêng. Không kể những thứ khác, chỉ cần việc Hung Ma này lấy sức một người lại có thể hạ sát ba vị đạo hữu Đại Thừa khác, lại không hề kiêng kị huyết tế hàng tỷ sinh linh trên đại lục này, hoàn toàn có tư cách để cho chúng ta đối đãi như vậy rồi." lão giả béo suy nghĩ một chút rồi nói.
"Ta còn có một chút tò mò về lai lịch của người nọ, không hiểu hắn chui ra từ chỗ nào. Chẳng lẽ trước kia hắn một mực tiềm ẩn khổ tu ở một nơi nào đó, hay là từ giới diện khác buông xuống hoặc cường giả vượt giới qua đây" đại hán có bộ lông đỏ như nghĩ tới cái gì, lại hỏi một câu.
"Chuyện này thì không cần phải suy nghĩ nhiều. Mặc kệ lai lịch người nọ ra sao, đã làm ra những việc Thiên nộ nhân oán thế này, mấy đại tông môn chúng ta tuyệt không thể để tên này còn sống mà lưu lại trên thế gian. Nếu không mấy tông môn chúng ta làm sao còn mặt mũi mà ở tại Huyết Thiên nữa" lão giả béo vừa sờ cái cằm có chút to mọng vừa cười hắc hắc nói.
"Điều này cũng đúng. Bất quá nghe nói Hách Liên Thương Minh Bích Ảnh, Vạn Cổ Sơn Linh Vân phu nhân cùng với Lạc Thiên Cốc Hà đại tiên sinh, cũng được mời đến chứng kiến đại chiến diệt ma lần này. Nếu mà ba người bọn hắn chịu ra tay thì hung ma kia tuyệt đối không thể may mắn trốn thoát." Sau khi đại hán có bộ lông đỏ chớp mắt một cái, bỗng nhiên thở dài một tiếng.