Hai người Hàn Lập và Văn Tâm Phượng đã đáp ứng lời mời của Bích Ảnh mới đến tham gia cuộc chiến cường giả làn này. Mặc dù có chút kỳ quái về việc Bích Ảnh dứt khoát đáp ứng yêu cầu của đối phương như vậy, nhưng hai người cũng không có nhiều dị nghị, đứng yên lặng ở một bên.
Đứng ở phía đối diện, trong mắt Phật Cốt Vương chớp lóe hai luồng lửa xanh biếc nhìn Hàn Lập và Văn Tâm Phượng, sau đó cũng im lặng không lên tiếng.
Chuyển Luân Vương vừa nghe Bích Ảnh đáp ứng chuyện này thì trên mặt hiện ra nụ cười, một lần nữa cúi đầu nghiên cứu cuộc cờ trước người, sau một lúc lâu mới đi một con cờ xuống bàn cờ.
Bích Ảnh thấy đối phương đi nước này thì sắc mặt ngưng trọng lại, cúi đầu nhìn bàn cờ, rơi vào trầm tư.
Hàn Lập thấy tình hình này thì cũng rất hứng thú nhìn về bàn cờ.
Kết quả hắn mới thầm đoán mấy lần đã lập tức lắc đầu hoảng sợ.
Mặc dù hắn không thuộc loại cao cờ nhưng liếc mắt vẫn có thể nhìn ra cuộc cờ trước mặt tuyệt đối kinh người, căn bản không đoán ra cái gì.
Bích Ảnh và Chuyển Luân Vương lực cờ rất mạnh, tuyệt đối là lần đầu tiên có hai người cao cờ như thế.
Không trách, cả hai đều có lòng tin như vậy, muốn dùng thắng bại cuộc cờ này để quyết định một chuyện trọng yếu như vậy.
Hàn Lập nghĩ tới đây, không khỏi nhìn Văn Tâm Phượng đứng ở bên cạnh một cái.
Chỉ thấy cô gái này giống mình, tinh quang trong đôi mắt đẹp lưu chuyển nhìn tới bàn cờ, nhưng lông mi dài cũng hơi nhíu lại.
Kỳ lực của cô gái này hình như cũng khá cao.
Trong lòng Hàn Lập không nhịn được cười khổ.
Cứ như thế, hai người Bích Ảnh ở phía trước bàn đá cũng tự định giá một hồi lâu, sau đó mới hạ xuống một con cờ.
Trong nháy mắt đã qua nửa canh giờ.
Từ nơi xa chợt truyền tới một tiếng nổ ùng ùng, trên đỉnh núi bên phải, màn sáng hai tầng lóe lên sau đó biến mất, từ trong bay ra hai người, một trước một sau hướng chỗ đám người Hàn Lập bắn tới.
“Lôi đạo hữu đã bại rồi!” Văn Tâm Phượng mắt liếc thấy người bay đến, mặt ngọc hơi đổi.
Hàn Lập ánh mắt cũng nhìn lướt qua.
Chỉ thấy người nọ một thân giáp y màu bạc đã trở nên tơi tả, hơn nửa thân thể nhuốm máu tươi, còn có vài cái đầu quái dị đen như mực cắn trên da thịt, sắc mặt hắn tái nhợt dị thường.
Người đuổi theo sát phía sau là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo xinh đẹp, kiều diễm dị thường, người khoác một bộ quần áo màu tím, bị trên trăm cái đầu quái dị vây quanh, âm phong ầm ầm đuổi sát không nghỉ.
Sau mấy cái chớp động, hai người một trước một sau đã tới trên bầu trời đỉnh núi chỗ đám người Hàn Lập, vừa thấy tình hình phía dưới của đám người Bích Ảnh thì cũng ngẩn ra.
Nam tử mặc ngân giáp hạ xuống, thiếu nữ kiều diễm kia sau khi chớp mắt vài cái cũng liền hạ xuống theo.