Hung Ti Vương vừa thấy thanh ti đánh tới, con mắt hung dữ híp lại, Lang Nha Bổng cầm trong tay tùy ý quét ra trước người một cái, hít sâu một hơi, đột nhiên phát ra một tiếng rống to rung trời lở đất.
Tiếng rống vừa ra khỏi miệng, hư không trước người Hung Ti Vương mơ hồ vặn vẹo một trận, tạo thành một tầng hào quang dày trong suốt như chân không.
Một kích của thanh ti như mưa ào ào đánh lên trên nhưng lại biến mất trong đó không một tiếng động, như đá chìm vào đáy biển, không có bất kỳ phản ứng nào.
Hàn Lập trông thấy một màn này, trên mặt thoáng hiện ra vẻ kinh ngạc, trường kiếm màu xanh trong tay lần nữa thoáng hiện, lập tức lóe lên biến thành trường kiếm lớn khoảng một trượng, chém một kiếm về phía xa trong hư không.
Tiếng xé gió vang lên, một quầng kiếm ảnh dài vài chục trượng bất chợt hiện ra ở đỉnh đầu Hung Ti Vương, khí thế hung hăng chém xuống một cái.
Hung Ti Vương hừ lạnh một tiếng, Lang Nha Bổng trong tay không chút do dự hướng lên trời đón đỡ một kích này.
Âm thanh quỷ khóc nổi lên, vô số hắc khí cuồn cuộn tuôn trào ra từ trong Lang Nha Bổng, hóa thành một con hắc long phóng thẳng lên trời.
Một tiếng vang thật lớn!
Bóng kiếm màu xanh chưa kịp chém xuống, lập tức bị hắc long giương nanh múa vuốt đánh cho tê liệt nát bấy, hơn nữa sau khi Lang Nha Bổng ở trong tay Hung Ti Vương đột nhiên run lên lần nữa, chợt phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp đánh thẳng tới Hàn Lập.
Hàn Lập nhìn vào hắc long, sắc mặt không thay đổi chút nào, từ trong thân thể vang lên những tiếng âm thanh bén nhọn, một làn phi kiếm màu xanh từ các nơi bên trong thân thể mãnh liệt bắn ra, xoay tròn một vòng rồi bay đến cùng một chỗ, lập tức hóa thành một liên hoa kiếm to cả mẫu.
Hàn Lập thúc giục kiếm quyết một tiếng, liên hoa kiếm từ từ nở rộ mở ra, tạo thành một cái lồng đón hắc long đang nhào tới, vô số kiếm quang sắc bén giăng khắp nơi, tức khắc đem đối phương cứng rắn chém thành vô số mảnh vụn rồi lại hóa thành hắc khí ào ào nổ tung.
“Ha Ha, rất tốt, mặc dù mới vừa rồi chỉ là thử dò xét một cái, nhưng thực lực của ngươi cũng thật đúng là không hề thua kém, cũng đủ để cho Bổn vương tận hứng đánh một trận.” Hung Ti Vương thấy hắc long bị hủy, nhưng không giận mà còn cười rộ lên.
Nhưng vừa dứt lời trong nháy mắt hắn đã giương Lang Nha Bổng ở trước người lên một lần nữa, trong miệng lẩm bẩm phát ra âm thanh trầm thấp.
Trong phút chốc, Lang Nha Bổng trong tay chợt huyết quang đại phóng, biến thành một cây Huyết Phiên Kỳ.
Xương trắng làm cán, huyết vụ làm phiên, làm cho người ta vừa nhìn thấy đã cảm thấy sợ hết hồn hết vía.
Huyết phiên vừa mới thành hình ở trong tay Hung Ti Vương, lập tức đã bị ném trẳng lên trời.
“Oanh” một tiếng.
Mặt ngoài Huyết Phiên hư không hiện ra vô số hắc sắc điện quang lượn quanh, đồng thời huyết vụ trên mặt phiên sau khi cuồn cuộn ngưng tụ lại, từ trong đó có năm đầu khô lâu lớn khoảng miệng chén bay ra, sau khi đón gió thoáng cái bỗng nhiên hóa lớn to cỡ bánh xe, hai mắt chớp động huyết diếm, miệng phun ra tinh mang xanh biếc.