Lục Dực không cần suy nghĩ, tay áo rung lên, lập tức một mảnh hàn quang bay ra, thoáng cái đem Băng Phượng kéo xuống bên mình, hàn khí trắng mênh mông vừa hiện, bắn ra một viên châu trong suốt lóng lánh. Sau khi xoay tròn một vòng tại chỗ, lập tức biến thành con rết tám cánh khổng lồ xuyên thủng lòng núi mà ra, hóa thành một đường tuyến trắng bỏ trốn mất dạng.
Sau thời gian khoảng một bữa cơm, chân trời vang lên tiếng xé gió, thanh niên áo đen chân đạp Thải Vân bảy màu lóe lên hiện ra.
Trông động tác của hắn cỏ vẻ nhẹ nhàng, chậm chạp, nhưng độn tốc lại cũng không chậm một chút nào, sau vài cái chớp động lập tức quỷ dị xuất hiện phía trên hòn núi nhỏ.
Thanh niên áo đen mặt không biểu cảm trước tiên là quét mắt xuống hòn núi nhỏ phía dưới một lần, trên mặt đột nhiên nổi lên một ít tia cười lạnh, chân hơi nhấn xuống, Thải Vân bảy màu dưới chân lập tức phá không bắn đi một lần nữa.
Phương hướng mà hắn truy theo, không ngờ chính là chỗ vừa lúc nãy hai người Lục Dực chạy trốn.
Vị Chân Tiên Tiên giới này dường như là thật sự có biện pháp truy tung tung tích của hai người Lục Dực, Băng Phượng, cách xa nhau trong một thời gian dài như vậy thế mà hắn vẫn tìm ra chuẩn xác vô cùng.
Cứ như vậy, thanh niên áo đen cùng Lục Dực, Băng Phượng như cùng nhau chơi trò đuổi bắt.
Dưới tình huống Lục Dực vận dụng độn thuật bảo mệnh, tốc độ của hai người cách biệt một trời một vực. Nhưng vô luận hai người có đem cự ly kéo giãn cách xa thế nào đi nữa thì cũng chỉ mấy ngày sau là thanh niên áo đen vẫn có để thong dong truy đuổi đến, giống y như giòi bọ bám vào xương, hay trò mèo vờn chuột bình thường vậy.
Lục Dực đã cảm bắt đầu thấy cực kỳ lo lắng, nhưng bất kể kiểm tra trong ngoài thân thể của mình cùng Băng Phượng thì đều không phát hiện được một chút dị tượng khác thường nào cả. Lúc này mới thấy rõ là bản thân mình đã quá coi thường thần thông của người trên Tiên giới.
Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể liều mạng không ngừng hao tổn Tố Âm tinh khí vừa mới ngưng luyện ra, mang theo Băng Phượng một đường chạy trốn trối chết.
Ba tháng sau, mắt thấy đang khi không ngừng bị đuổi giết, vào thời điểm Lục Dực không còn sức để mà duy trì nữa, thì bỗng nhiên bóng dáng thanh niên áo đen phía sau cũng lại biến mất không tiếng động, liên tiếp mấy ngày cũng không xuất hiện nữa.
Lục Dực cùng Băng Phượng tất nhiên mừng rỡ, đều cho rằng rốt cục cũng thoát khỏi được sự truy sát của đối phương, vội vàng tìm một chỗ bí ẩn rồi lập tức từ từ khôi phục chân nguyên trong cơ thể.
Nhưng mà chỉ sau có nửa tháng, thanh niên áo đen lại lần nữa xuất hiện ở khu vực phụ cận, Lục Dực cùng Băng Phượng dưới sự kinh hãi, chỉ có thể âm thầm kêu khổ rồi lại lần nữa theo con đường cũ thục mạng chạy trốn.
...
Huyết Thiên đại lục, trong một đại điện bí mật của Hách Liên Thương Minh. Bích Ảnh, người phụ trách Huyết Thiên này ngồi ở sau một cái bàn gỗ màu tím, sắc mặt âm trầm đang nhìn một số tin tức trong ngọc giản cầm trên tay.
Sau một lát, hắn cuối cùng cũng xem hết toàn bộ ngọc giản, đem nó để lên trên bàn rồi vỗ nhẹ bàn tay “Ba” một tiếng.