"Ngươi chính là ta mà ta cũng chính là ngươi, qua bao nhiêu gian khó cuối cùng thì cũng có thể nói chuyện được với nhau. Hiện tại ngươi đã thoát ra thì ta và ngươi cũng có thể dung hợp lại một lần nữa." Huyết Phách nhàn nhạt nói hai câu.
Băng Phách gật đầu, rồi cũng không nói thêm điều gì nữa, hai tay bấm niện pháp quyết làm cho thân hình tỏa ra ánh sáng màu máu, dần dần trở nên mơ hồ không rõ ràng.
Mà cùng lúc đó, thân hình Huyết Phách khẽ lay động, cũng hóa thành một chùm ánh sáng màu máu bắn tới phía trước.
Chùm sáng màu máu thoáng chớp lên một cái bay đến gần rồi dung nhập luôn và trong người của Băng Phách, không còn bóng dáng gì.
Băng Phách lập tức khom mình xuống, trên mặt hiện ra một chút vẻ thống khổ, đồng thời ánh sáng màu máu bên ngoài cơ thể đại thịnh, đột nhiên vô số tơ máu tuôn ra từ trong da thịt rồi lại ào ào hóa thành sương mù biến mất trong hư không.
Sau thời gian uống hết một tách trà, vẻ thống khổ trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Băng Phách mới dần dần biến mất, thân thể mềm mại hoàn toàn dung hợp hoàn mỹ đứng thẳng lên.
Giờ phút này mặc dù khuôn mặt hay vẻ mặt của nàng không có gì khác với lúc trước cả, nhưng rõ ràng có thể cảm nhận được trong khí chất mơ hồ có một sự thay đổi nào đó.
"Không thể ngờ được trong tộc, Hàn huynh lại có danh tiếng lớn đến như vậy, lại còn cùng hóa thân Huyết Linh này của ta kết giao như thế. Hơn nữa nếu không có sự bảo vệ của đạo hữu thì nàng hoàn toàn không thể nào bình yên mà tiến vào nơi này được." sau khi Băng Phách nhìn Hàn Lập cười duyên dáng một cái mới chậm rãi nói.
"Đạo hữu đã tiếp thu toàn bộ ý thức trí nhớ của hóa thân kia rồi." Hàn Lập cười cười nhìn nữ tử này hỏi dò một câu.
"Làm sao mà dễ dàng như vậy được chứ. Thiếp thân bây giờ đã đem phong ấn hơn một nửa phần trí nhớ ấy lại rồi, trước tiên chỉ hấp thụ những tin tức quan trọng nhất mà thôi." Băng Phách miễn cưỡng nở một nụ cười trả lời.
"Nhưng đúng là Băng Phách đạo hữu làm vậy là đúng đắn. Hiện tại đã không còn sớm nữa. Hiện tại đạo hữu đã thu hồi hóa thân. Trong Thiên Đỉnh Cung này cũng không còn vật gì khiến ta động tâm được nữa rồi, tốt nhất là nên rời đi thôi. Những người khác chắc chắn là không thể biết được Thiên Đỉnh Cung sẽ đóng cửa sớm hơn, thừa lúc đang tranh chấp hỗn loạn thế này, chúng ta tìm cách bình yên mà thoát ra." Hàn Lập gật đầu nói, tiếp theo giơ một cánh tay đánh ra một chiêu vào hư không, ánh sáng lóe lên một cái rồi chợt hiện ra một tiểu nhân màu vàng kim. Rồi nó trực tiếp bay vào tay áo, biến mất không còn tung tích.
Tiểu nhân ấy chính là Phệ Kim Trùng Vương.
Cơ hồ trong cùng một lúc, Giải đạo nhân cũng không nói thêm một lời nào nữa mà hai tay bấn niệm pháp quyết, sau khi một tiếng sét vang lên cũng biến thành một đạo lôi quang bắn thẳng về phía Hàn Lập rồi tiến vào trong tay áo của hắn không còn bóng dáng.
"Tốt lắm, vậy thì để tiểu muội tiếp tục làm phép." Băng Phách thấy vậy ngay lập tức cũng một lời đáp ứng.
Tiếp theo nàng hé miệng ngọc phun ra một khối ngọc bài mênh mông huyết sắc, một ngón tay chỉ vào hư không. Theo đó từng trận cấm chế chấn động hiện ra trong không gian.