"Hóa ra là Thân Ngoại Hóa Thân thuật, quả thực đúng là rất huyền diệu, chỉ có điều ta thấy có chút kỳ quái, theo tình hình của các hạ bây giờ, nếu dùng thần thông vừa rồi thì miễn cưỡng cũng chỉ có thể kéo dài trận đấu thêm một chút." Hai mắt của Cự Viên phát ra ánh sáng màu lam nhìn Vô Cấu lão tổ từ trên xuống dưới dò xét một lần, vẻ mặt cảm thấy hơi kỳ lạ.
"Ngươi... Lời này là có ý gì." Ánh mắt Vô Cấu lão tổ đang ở đối diện bỗng nhiên co rút lại, lần đầu mở miệng lại nói những câu vô cùng khó hiểu, giống như là suốt bao nhiêu năm qua chưa từng mở miệng, thế nhưng thần sắc trên khuôn mặt vẫn vô cùng đờ đẫn.
"Đạo hữu quả thật không biết, dưới Minh Thanh Linh Mục toàn lực thi triển của Hàn mỗ, ngàn dặm bên ngoài Cửu Thiên còn có thể thấy rõ. Mặc dù các hạ dùng bí bảo che giấu thi khí ở trên thân, hơn nữa vẫn có thể hành động như người bình thường, nhưng mà thịt bắp cơ quan trong người bị hoại tử thì không thể nào giấu qua được con mắt của Hàn mỗ. Ta quả thực rất tò mò, đạo hữu tại sao lại bị biến thân thành bộ dạng như bây giờ, là tự nguyện hay là bị người ta hạ cấm chế." Tiếng nói trong miệng Cự Viên ầm ầm truyền đến làm đồng tử trong hai măt Vô Cấu lão tổ càng lúc càng co rút lại. Vốn dĩ hai bàn tay giấu trong tay áo cũng đã nắm chặt lại lúc nào không hay biết.
Lời của Cự Viên âm vang to như vậy khiến cho tất cả các tồn tại Đại Thừa xung quanh đều nghe thấy, ai cũng lộ ra vẻ giật mình, chỉ có Hoa Tây tiên tử sau khi nghe được như vậy thì sắc mặt đại biến, đột nhiên hét lớn một tiếng.
"Vô Cấu, ngươi đang làm cái quái gì vậy, cần gì nghe hắn ăn nói lung tung, mau lập tức giết hắn."
Tiếp theo không biết nữ tử này dùng loại nào thần thông, cái vòng khổng lồ bỗng nhiên tỏa sáng bao lấy tòa cự sơn, rồi lại chợt biến hóa ra thành chi chit tinh sa, vọt lên bao trùm toàn bộ tòa cự sơn hóa thàng một khối cầu khổng lồ nằm lơ lửng bất động trong hư không.
Sau đó Hoa Tây tiên tử vòng eo uốn éo, lập tức hóa thành một đạo kinh hồng bắn tới, chỉ một cái chớp động đã đến ngay sát bên cạnh thân hình Vô Cấu, mày liễu dựng thẳng hung hăng chăm chú nhìn thẳng vào Cự Viên.
"Yên tâm đi, lời nói chia rẽ của hắn làm sao có thể quấy nhiễu tâm trí ta được. Hắc hắc, khiến cho các hạ phải thất vọng rồi. Tại hạ sở dĩ biến thành bộ dáng nửa người nửa thi thế này cũng không phải do ai hãm hại cả, mà chỉ là trong khi luyện công có mắc phải sai lầm, nên để bảo vệ tính mạng mới bất đắc dĩ phải chấp nhận biến thành như vậy thôi. Vậy nên không cần phải nói thêm điều gì vô nghĩa, động thủ đi!" Vô Cấu lão tổ nhìn sang Hoa Tây tiên tử bên cạnh một cái, dường như trong mắt lộ ra một nét trào phúng, nhưng trong miệng vẫn không chút biểu tình nói.
Mà trong nháy mắt khi nói xong câu cuối cùng, hắn đột nhiên bước lên một bước, thân hình mơ hồ hóa thành hai, từ hai hóa thành bốn..., trong thoáng chốc đã hóa thành mười mấy đạo hư ảnh giống hệt nhau, lập tức cùng lóe lên xuất hiện bao vây xung quang Cự Viên. Lại chớp lên một lần nữa hóa thành càng nhiều hơn hư ảnh rồi tất cả lao thẳng tới Cự Viên ở trung tâm.