Nhưng ngay tức khắc, vòng sáng màu bạc bên ngoài hư ảnh càng cua bỗng nhiên đại thịnh, hai cái càng cua một trên một dưới đang gồng lên để chống đỡ. Bỗng ầm vang một tiếng, tất cả các sợi dây lửa đang bao quanh hai hư ảnh càng cua bị bứt cho tung tóe. Sau đó lại khẽ động, cả hai hư ảnh khổng lồ liền biến thành viên cầu lôi quang lao thẳng xuống.
Vạn Hoa phu nhân lập tức rét lạnh trong lòng, một tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, thiên linh cái trên đỉnh đầu tách ra rồi từ đó bay ra một mặt thuẫn xanh biếc màu lá cây, đồng thời hư ảnh sư tử khổng lồ màu đen sau lưng cũng ngẩng đầu gầm vang một tiếng rồi bắn ra một đạo cột sáng đen sì.
"Oanh" một tiếng ầm vang thật lớn, càng cua khổng lồ đập mạnh lên cột sáng, vốn là bắn tung tóe nhưng chỉ một chút sau lại quang trụ đen ngòm kia xuyên thủng một lỗ ra đằng sau, cuối cùng lóe thành từng điểm linh quang rồi tiêu vong.
Vạn Hoa phu nhân trông thấy như vậy nhưng cũng không cảm thấy vui hơn chút nào, ngược lại vẻ mặt càng lúc càng thấy thêm ngưng trọng. Hai cổ tay áo chợt rung lên, chi chít phi châm đen thui bắn ra từ đó làm không khí nổi lên muôn vàn tiếng xé gió, cuối cùng hóa thành một tòa pháp trận cuồn cuộn hắc khí trải rộng khắp cả một vùng hư không.
Vừa rồi Hoàng Kim Giải mới chỉ tùy tiện đánh ra một đòn mà uy lực đã kinh khủng đến như vậy rồi, nàng không thể nào không nhận ra đây là một đối thủ cực mạnh. Nhất thời trong lúc này cũng chẳng cần quan tâm đến Băng Phách tiên tử đang ở bên kia nữa.
Thanh Bình đạo nhân chứng kiến tất cả sự việc, trong lòng vừa tức giận nhưng lại vừa sợ hãi. Hắn hoàn toàn không thể ngờ được sự việc đã chắc ăn như vậy rồi mà tự nhiên lại có thêm người ở đâu nhúng tay vào.
Chỉ có điều qua một kích đáng sợ của Hoàng Kim giải vừa rồi, hắn biết là có người này nhúng tay vào thì chắc chắn trong chốc lát không thể nhờ cậy Vạn Hoa phu nhân thêm được gì nữa. Lập tức trong lòng đưa ra quyết định, phất trần trong tay hắn rung lên một lẫn nữa, vô số sợi tơ màu xanh dày đặc gấp bội lúc nãy lại phát ra tiếng “Xuy xuy” bắn thẳng về phía trước. Cùng lúc đó cánh tay còn lại cũng giơ lên, một tấm gương mờ mịt theo đó hóa thành một đoàn ánh sáng màu xanh bay ra.
Mặt kính này chớp lên một cái, bên trong liền hiện ra một cái đồ hình bát quái hai màu đen trắng. Lại nhoáng lên một lần nữa đã xuất hiện ở trên đầu Băng Phách tiên tử.
Âm thanh ầm ầm vang lên, một cây côn gỗ cao vài tấc bay ra từ trong đồ hình bát quái đen trắng. Vừa hiện ra đã đón gió phình to lên biến thành cọc gỗ cao tới vài trượng, linh văn màu xanh bao quanh nhẹ nhàng lao xuống đập lên bức tường băng.
Rõ ràng là Thanh Bình đạo nhân cũng hiểu rõ Băng Phách tiến giai Đại Thừa không lâu nên dù cho chỉ có một mình hắn thì cũng có khả năng rất lớn bắt giữ được đối phương, thế nên vừa mới ra tay đã phô trương thanh thế lớn đến như vậy.
Cọc gỗ khổng lồ cùng với linh văn màu xanh điên cuồng công kích xuống. Bức tường băng vốn dĩ đang nguyên vẹn nhưng chỉ một lát sau đã lộ ra vẻ không thể chống cự được. Nó chớp động không ngừng sau những tiếng nổ vang, rồi cuối cùng sau một tiếng giòn vang cũng bắt đầu nứt ra vài khe rãnh trắng tinh.
Băng Phách ở trong bức tường băng thấy vậy nhưng cũng không lộ ra vẻ hoảng hốt một chút nào, thay vào đó lại hít sâu một hơi rồi khoanh chân ngồi xuống. Hai tay bấm niệm pháp quyết rồi từ thiên linh cái trên đỉnh đầu bỗng bay ra một quầng ánh sáng trong suốt. Quầng sáng bay xoay tròn một cái rồi ngưng tụ lại biến hóa thành hư ảnh một con rùa trắng như tuyết lớn đến hơn ngàn trượng.