“Nếu Hàn huynh đã quyết tâm làm chỗ dựa cho nữ tử này, vậy thì đừng trách tại hạ không nể mặt. Hoa Tây tiên tử, Vô Cấu huynh, ba người chúng ta đối phó với Hàn đạo hữu, không cần thực sự đánh bại hắn, chỉ cần quấn lấy không cho hắn phân tâm là được. Cứ để Thanh Bình và Vạn Hoa bắt giữ đồng bạn của hắn. Đến lúc đó bảo vật trên người nàng chia đều, còn y bát công pháp của Thiên Đỉnh chân nhân thì mỗi người phục chế một phần, hai vị có ý kiến gì khác không?” Sắc mặt của Tiêu Minh trầm xuống, quay đầu nói với bọn người Hoa Tây tiên tử ở phía bên kia.
“Cái gì, ba người chúng ta đối phó một mình hắn. Tiêu đạo hữu, cuồng ma ngươi khi nào thì trở nên nhát gan như vậy rồi.” Hoa Tây tiên tử nghe xong không cho là đúng nói.
“Hừ, xem ra tiên tử còn chưa rõ lai lịch của Hàn đạo hữu mới vô lễ như vậy. Kỳ thực hắn chính là đại danh đỉnh đỉnh…” Tiêu Minh bỗng nhiên khẽ nhếch môi truyền âm.
Hoa Tây Tiên Tử chỉ nghe vài câu, sắc mặt chợt biến đổi, ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập thoáng chốc trần đầy vẻ kiêng kị thật sâu. Tới khi nghe xong mới thở dài một hơi nói:
“Được, Vợ chồng bọn ta sẽ phối hợp với Tiêu huynh quấn lấy người này. Nhưng hi vọng là sau khi Thanh Bình đạo trưởng và Vạn Hoa đạo hữu đắc thủ tốt nhất đầu óc chớ nên có suy nghĩ sai lệch gì, nếu không hẳn các ngươi cũng tinh tường vợ chồng chúng ta có bao nhiêu lợi hại, đến lúc đó chớ trách bọn ta trở mặt vô tình.”
“Tiên Tử yên tâm, chúng ta cũng không phải là những kẻ không biết trước sau, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện thiếu sáng suốt như thế.” Thanh Bình đạo nhân nghe vậy thì đại hỉ, gần như lập tức nói gấp.
Vạn Hoa phu nhân cũng lộ ra vẻ cuồng nhiệt, liên tục gật đầu.
Mắt thấy năm tên Đại Thừa trước mặt không kiêng nể gì mà bắt đầu thương lượng chuyện liên thủ ngay trước mặt hắn. Hàn Lập chỉ mỉm cười, lặng lẽ truyền âm cho Băng Phách đang trắng bệch cả khuôn mặt ở bên cạnh vài câu, đồng thời một ngón út bỗng khẽ nhúc nhích rung động, bắn ra một sợi tơ màu vàng nhạt gần như không thể nhìn rõ, lóe lên cái lập tức biến mất.
Băng Phách nghe truyền âm xong, thần sắc khẽ động, nét sợ hãi trong mắt bỗng chốc giảm đi hơn nửa.
“Động thủ”
Tiêu Minh khẽ quát một tiếng, lúc này lăn một vòng tại chỗ, một vầng mây máu lớn gần mẫu hiển hiện, từ bên trong truyền ra tiếng rống trầm thấp, theo đó một con cóc khổng lồ đỏ như máu, trên đầu có chín con mắt lóe lên mà chợt hiện ra.
Cửu Mục Huyết Thiềm vừa hiện thân ra, chín con mắt yêu dị đồng loạt trợn mở bắn ra chín cột sáng màu hồng nhạt, mơ hồ một cái đã lao tới bên cạnh Hàn Lập, mục tiêu chính là Băng Phách đang ở kề bên.
Băng Phách cả kinh, dường như vô thức vội vàng uốn éo thân hình, thuấn di rời khỏi vị trí đang đứng, xuất hiện ở một nơi khác trong hư không cách đó hơn trăm trượng.
Lúc này, hai tay của Hoa Tây Tiên Tử run lên lập tức cả người hiện lên tinh quang, từ trên người bỗng bay ra một từng vòng tròn óng ánh, kích thước chỉ lớn cỡ lòng bàn tay, số lượng khoảng trên trăm chiếc.