Sắc mặt Tiêu Minh đang âm trầm bỗng lóe lên, ho nhẹ một tiếng như muốn nói gì đó.
Nhưng vào lúc này, ngân văn trên tấm bia đá trước mặt bỗng vang lên từng tiếng âm thanh, sau khi lóe lên liền tụ thành một đoàn biến ảo thành một văn trận màu bạc nhạt mờ ảo.
Sau khi cả tòa văn trận sáng ngời thì bỗng có chấn động tại trung tâm, hiện ra một lỗ hổng thật lớn.
Bên trong lóe lên thân ảnh của hai người một nam một nữ đang bay ra.
- Ồ, thì ra là ba vị đạo hữu, đúng là trùng hợp a.
Ánh mắt nam tử lướt qua ba người tỏ vẻ giật mình, nhưng lập tức lộ ra thần sắc cười như không cười nói.
Nữ tử bên cạnh thì vẻ mặt ngoài ý muốn nhìn tới ba người Tiêu Minh, thần sắc lộ vẻ cảnh giác.
Hai người vừa đi ra hiển nhiên chính là Hàn Lập cùng Băng Phách tiên tử.
Sắc mặt ba người Tiêu Minh sau một hồi đại biến thì liếc mắt nhìn nhau. Tình hình trước mắt như vậy chính là kết quả xấu nhất mà ba người bọn họ từng dự đoán.
- Hàn huynh, ngươi đã nhận được truyền thừa của Thiên Đỉnh chân nhân rồi sao?
Tiêu Minh âm trầm hỏi.
- Không có, nhưng người nhận được lại là đồng bạn của tại hạ. Thế nào, ba vị đạo hữu không có ý kiến gì chứ?
Hàn Lập mỉm cười hỏi một câu hời hợt. truyện được dịch tại 4vn.eu
Cho dù hắn có mở miệng phủ nhận thì đối phương cũng tuyệt đối không thể nào tin, vậy nên cứ thừa nhận cho xong.
- Cái gì? Chính là vị tiên tử này? Ồ, đúng là có chút kỳ quái ….
Ba người nghe vậy thì có chút bất ngờ, ánh mắt thoáng chốc đều đổ dồn lên người Băng Phách.
Lúc này Tiêu Minh chau mày lại, lộ thần sắc kinh ngạc. Hiển nhiên hắn lúc trước chỉ đem Băng Phách tiên tử cùng Huyết Phách nhận làm một người. Chỉ là cảm ứng tu vi lúc này giữa hai người hoàn toàn khác biệt.
Thanh Bình đạo nhân cùng Vạn Hoa phu nhân dĩ nhiên cũng phát hiện điều này, đồng thời cũng hiện lên thần sắc nghi ngờ. Nhưng nếu đem so sánh với truyền thừa của Thiên Đỉnh chân nhân thì dĩ nhiên việc này cũng không quá quan trọng.
Tiêu Minh thở dài một hơi, có phần bất đắc dĩ nói:
- Việc này đúng là có chút phiền phức rồi. Chúng ta ba người mạo hiểm tiến vào nơi đây cũng chỉ vì truyền thừa của Thiên Đỉnh chân nhân. Chẳng qua, nếu vị tiên tử này đã nhận được truyền thừa, nể mặt Hàn huynh nên ba người Tiêu mỗ cũng không muốn làm khó tiên tử. Như vậy đi, ba người bọn ta muốn cùng vị tiên tử đây làm một cuộc giao dịch nhỏ, không biết ý kiến Hàn huynh thế nào? Bảo vật mà Thiên Đỉnh chân nhân để lại thì chúng ta cũng không dám có ý nghĩ đoạt đi, chỉ là những bí thuật cùng phương pháp độ kiếp được lưu lại, mong tiên tử có thể phục chế cho chúng ta một bản được không? Đương nhiên chúng ta cũng sẽ không đòi hỏi không công, dĩ nhiên sẽ đưa ra một cái giá hợp lý khiến tiên tử hài lòng.
- Nghe có vẻ được đó. Băng Phách đạo hữu, không biết ngươi nghĩ thế nào?
Hàn Lập không cho ý kiến mà quay đầu hỏi lại nữ tử bên cạnh.
- Đúng là ta đã đạt được truyền thừa vài loại thần thong công pháp của Thiên Đỉnh chân nhân năm đó lưu lại, nhưng chúng đều là bí thuật thần hồn nên đã trực tiếp in lên bên trong thần thức, hơn nữa còn chứa đựng cấm chế huyết thệ. Lúc chưa tu luyện thần thông đại thành thì tuyệt đối không thể đem những công pháp này truyền cho người thứ ba, nếu không thì thiếp thân nhẹ thì tiêu tan bộ phận thần thức đó, nặng thì Nguyên Anh sẽ bị nổ tung mà chết. Về phần những thủ đoạn độ kiếp thì hoàn toàn không có. Nhưng dựa vào những ghi chép trong truyền thừa của Thiên Đỉnh chân nhân thì việc Thiên Đỉnh chân nhân có thể vượt qua nhiều đại thiên kiếp như vậy là bởi vì trước kia đã từng ăn một quả Đàm Lôi Tiên được lưu truyền từ Tiên Giới xuống mà thôi.