Tuy nhiên ba người cũng là những kẻ vô cùng cẩn thận, nên không ngay lập tức hạ xuống bên cạnh bộ hài cốt mà liếc mắt nhìn nhau, sau đó lão già họ Ngô mới cẩn thận từng li từng tí búng một ngón tay ra, một tia sáng đen toát ra từ đầu ngón tay từ từ hạ thấp xuống phía dưới.
Ngoài dự liệu của ba người, tia sáng đen vừa hạ xuống chạm tới sợi xích dài màu huyết sắc bỗng nhiên “đằng” một tiếng bốc cháy rào rạt.
Chỉ sau thời gian vài hô hấp, sợi huyết xích trông có vẻ rất có lai lịch bỗng hóa thành tro tàn.
Hài cốt của Thiên Vu phía trong dưới ngọn lửa đen này vẫn không hề thay đổi chút nào mà bảo trì nguyên vẹn hoàn hảo như lúc ban đầu.
Ba lão giả thấy vậy thì quá đỗi vui mừng.
Lão già họ Ngô lại càng không chầ chờ gì nữa, pháp quyết trên tay thu lại tức thì lửa đen phía dưới chớp lên rồi tắt ngấm.
Lão giả này thân hình lay động một cái liền hạ xuống chỗ đoạn xương cốt đã vụng trộm dò xét từ lúc trước.
Trung tâm của miếng xương cốt này, bất ngờ chính là bóng đen mơ hồ rất giống với ngọc giản mà lúc trước đã thấy.
Hai lão giả khác thấy vậy, đồng dạng cũng hưng phấn bay xuống.
“Hiện tại hai vị đạo hữu có khả năng phân biệt rõ vật ở nơi này chưa?” lão già họ Ngô ngưng thần tinh tế đánh giá bóng đen bên trong xương cốt, sau một lúc lâu mới nhướng mày hỏi.
“Không được. Trong xương cốt của Thiên Vu đại nhân có một lực lượng quấy nhiễu thần thức nào đó, mặc dù có thể quan sát rõ ràng hơn bên ngoài một ít, nhưng một khi thần niệm xâm nhập vào bên trong thì sẽ lập tức bị đánh tan ra, không cách nào xem rõ diện mạo chân thực của vật này.” Lão giả họ Dư thu hồi ánh mắt, buồn bực nói.
“Lực lượng thần niệm của tại hạ còn kém xa hai vị đạo hữu, nếu nhị vị còn không làm được thì tiểu đệ lại càng bất lực.” lão giả cuối cùng than nhẹ một tiếng trả lời.
“Được rồi, mặc kệ nó là vật gì, nhưng đã là Thiên Vu đại nhân lưu lại thì quá nửa cũng có liên quan tới y bát truyền thừa. chúng ta cứ trực tiếp phá vỡ lấy nó ra chẳng phải là sẽ rõ ràng hết thảy hay sao.” Lão giả họ Dư liếm liếm môi, cười một cách quái dị nói.
Tiếp đó, không chờ hai người kia trả lời, ánh áng trắng lóe lên, một thanh Cốt Kiếm hẹp dài màu trắng xuất hiện trong lòng bàn tay, rung lên một cái lập tức hung tợn chém xuống vị trí của bóng đen.
“Phanh” một tiếng.
Cốt kiếm màu trắng vừa tiếp xúc với xương cốt trong nháy mắt, uy năng lớn lao ẩn chứa trong đó lại bị một luồng lực lớn từ phía dưới đánh bật trở lại rồi tiêu tan toàn bộ mà biến mất vô ảnh vô tung.
Mũi kiếm trông vô cùng sắc bén lại càng không hề lưu lại chút dấu vết nào ở vị trí vừa chém.
Di hài của Thiên Vu này lại cứng rắn như làm bằng kim cương vậy.
Vu Linh tam thánh trông thấy cảnh này, chẳng những không hề uể oải, ngược lại sau khi liếc mắt nhìn nhau đều thấy được biểu cảm dị thường kinh hỉ trên khuôn mặt đối phương.
Ngay cả hài cốt sau khi chết đi đều mạnh mẽ tới trình độ này, có thể thấy công pháp tu luyện khi còn sống của Thiên Vu huyền diệu ra sao.