Toàn bộ thiên địa cũng vì một kiếm này mà trở nên âm u, vô số bông tuyết bị một lực hút cực lớn ùn ùn kéo tới Trảm Linh Kiếm như hình thành nên một cái phễu, toàn bộ thiên địa nguyên khí ào ào nhập vào trong thân kiếm không thấy bóng dáng.
Mặt ngoài trường kiếm màu xanh thẫm lập tức chớp hiện một hàng phù văn màu bạc nhạt, từ đó hiện ra một luồng kiếm quang màu xanh thẫm chém thẳng xuống lồng sáng màu vàng.
“Phù phù” một tiếng.
Kiếm quang lập tức tỏa ra hào quang rực rỡ, tưởng như hóa thành một vầng mặt trời tỏa ra ánh sáng màu xanh chói mắt bao phủ lấy toàn bộ lồng sáng vào bên trong nó.
Mặt ngoài lồng sáng vang lên âm thanh vù vù, đột nhiên chớp hiện phù văn năm màu điên cuồng lưu chuyển không ngừng, nhưng cuối cùng cũng bị vầng mặt trời màu xanh kia hòa tan hoàn toàn.
Cuối cùng sau một tiếng “phanh”, toàn bộ lồng sáng đều biến mất hoàn toàn trong hư không.
Sắc mặt của Hàn Lập hơi trắng ra, cổ tay rung lên, thanh trường kiếm trong tay chớp cái liền biến mất, tiếp đó thân hình hắn trở nên mơ hồ rồi thoáng chốc cả người đã xuất hiện ở truyền tống trận bên trên đài đá.
Một ngón tay điểm về hư không rìa pháp trận, ngón tay bắn ra một đạo pháp quyết, chớp lên chui vào trong hư không biến mất.
Toàn bộ pháp trận truyền ra âm thanh truyền tống trầm thấp, ánh sáng trắng cuốn ra, cả thân ảnh của Hàn Lập trở nên mơ hồ mà biến mất tại chỗ.
Sau một khắc, thời điểm Hàn Lập bước ra khỏi luồng sáng trắng nhạt thì cả người hắn bất ngờ lại xuất hiện ở trong một vùng không gian u tối, trước mặt có một tấm bia đá cao chọc trời như một tòa núi lớn.
Tấm bia này nhìn từ đáy lên có cảm giác như không thể chạm tới đỉnh, hơn nữa mặt ngoài tấm bia đỏ tươi long lánh, mơ hồ ẩn hiện vô số vân bạc thô to trông vô cùng thần bí. Hàn Lập nhìn lên tấm bia đá, rồi lại nhìn không gian u tối xung quanh, trên mặt hắn không nén nổi mà lóe lên một nét kinh ngạc.
Nơi đây trông như chẳng có chút quan hệ gì với những điện phủ và lầu các đã thấy ban đầu khi đứng bên ngoài màn sáng cả.
Dường như hắn đã từ trong một khu vực cấm chế trực tiếp truyền tống tới một nơi xa lạ.
…………
Cùng thời gian đó, ba người Tiêu Minh rốt cục cũng lao ra khỏi vùng thiên địa cấm chế băng tuyết, cả bọn nhìn về những điện phủ màu vàng và những dãy lầu các màu bạc nhạt như tiên cảnh phía trước cách đó không xa, sắc mặt đều trở nên cực kỳ khó coi.
“Không đúng, nơi này không phải trung tâm Thiên Đỉnh Cung, dựa trên điển tịch ghi lại mà ta biết thì truyền tống pháp trận chúng ta vừa tìm được đích thực có thể trực tiếp truyền tống tới khu vực trung tâm của Thiên Đỉnh Cung, sao lại có thể tiến tới nơi này chứ?” Thanh Bình đạo nhân khó có thể tin lẩm bẩm nói.
“Thanh Bình đạo nhân nói trên điển tịch ghi lại thì chắc chắn không sai, bằng không chúng ta cũng không tới được khu vực này. Tìn huống này xuất hiện nhất định là do cấm chế ở khu vực trước đã xuất hiện biến hóa không lường trước được nên mới dẫn tới sai lầm này.” Tiêu Minh sờ sờ cằm, trấn định nói.