"Giờ mà đi đến khu vực khác chưa chắc đã có đường tiến thẳng đến khu trung tâm, tuyệt đối không thể được. Không còn cách nào nữa rồi, chúng ta đợi một chút rồi cũng đi luôn vào trong đó thôi. Cẩn thận kẻo lại bị phát hiện đấy. Sau khi vào trong, chỉ cần thừa lúc hắn đang tìm tòi bảo vật ở khu vực này, chúng ta vẫn có thể đi vào khu trung tâm trước một bước." Tiêu Minh suy nghĩ một chút rồi mới chậm rãi nói.
"Cũng đành phải vậy chứ sao. Nhưng mà khu vực là lúc nãy Vu Linh tam thánh lựa chọn cũng không phải là tầm thường, hình như chính là Huyết Ngục mà Thiên Đình chân nhân dùng để trấn áp cường địch năm đó thì phải." Sau khi Thanh Bình đạo nhân gật gật đầu lại có một chút lo lắng nói.
"Tất nhiên là ta biết, nhưng bây giờ chúng ta cũng không thể giành thời gian cho việc khác được nữa, cũng chỉ có thể mặc kệ bọn chúng tiến vào đấy thôi. Tuy rằng cũng có thể có trọng bảo do các cường giả trước kia lưu lại trong Huyết Ngục, nhưng không thể so sánh được với việc nhanh chóng chiếm lấy quyền điều khiển khu trung tâm.”Tiêu Minh nhíu mày nói.
"Thật sự là quá đáng tiếc. Theo như điển tịch mà bần đạo được kế thừa nói, trong Huyết Ngục quả thực là lúc đầu có trấn áp vài tên thượng cổ cường giả bản lĩnh thần thông chỉ dưới Thiên Đỉnh chân nhân mà thôi. Đã nhiều năm như vậy thì cho dù bọn hắn có chết hết rồi nhưng bảo vật truyền thừa lại cũng không phải là thứ tầm thường đâu." Thanh Bình quay mình lại đáng tiếc nói.
"Chúng ta vốn dĩ đã chọn Huyết Ngục làm nơi thứ hai để hành động, vậy mà... Thanh Bình đạo hữu, Vu Linh tam thánh vừa tới đã đi thẳng đến nơi đó, không biết là có chuyện gì ở Huyết Ngục nữa." Vạn Hoa Phu Nhân sắc mặt âm trầm hỏi lại.
"Việc này cũng khó nói, mặc dù chỉ có một mình ta nhận được truyền thừa của Thiên Đỉnh chân nhân, nhưng cũng không thể đảm bảo được những cường giả cũng thời với Thiên Đỉnh chân nhân ngày trước cũng có lưu lại manh mối gì hay không. Tiếng tăm của Huyết Ngục vào thời điểm đó cực kỳ hiển hách, đã từng uy trấn cả Huyết Thiên đại lục ấy chứ." Khuôn mặt Thanh Bình đạo nhân hiện lên vẻ vô cùng lưỡng lự (âm tình bất định).
"Thôi bỏ đi, nếu đã không thể để ý được đến sự tình của Huyết Ngục thì không cần phải đứng đây mà nghi ngờ cái gì hết. Cũng không phải là sớm nữa rồi, chúng ta đi vào thôi." Tiêu Minh liếc mắt nhìn một chút về phía lúc nãy Hàn Lập đi vào ngay sau đó tựa như cảm giác được có tiếng gầm rú truyền vào trong lòng mình, nghiêm túc nói.
Vạn Hoa Phu Nhân cùng Thanh Bình đạo nhân tất nhiên là không có gì phản đối cả.
Vì vậy ba người cũng cùng nhau độn quang đi thẳng vào màn ánh sáng màu lam đang bao phủ cả khu vực này, chỉ có điều tất nhiên là chỗ đó cách vị trí Hàn Lập đi vào khá xa.
"Lạnh, thật là lạnh đến chết người."
Hàn Lập đang đứng lơ lửng trên một dòng sông băng bị một phiến tuyết màu lam bao phủ bên trên, mặt lộ ra vẻ quái dị, cảm giác cả bốn phía đều phát ra hàn khí cực lạnh, thậm chí quầng sáng hộ thể quanh người có chỗ còn bị hàn khí trực tiếp xuyên thủng ngưng tụ thành một ít băng sương màu lam trong suốt.