Vừa dứt lời, đại hán mặc cẩm y phân phó một tiếng, gần trăm tên môn hạ đồng thời hét lớn, từng người lấy ra những pháp khí có hình dáng khác nhau.
Những pháp khí này hoặc là trận kỳ hoặc là trận bàn, rõ ràng đều là công cụ dùng để bày pháp trận, đồng thời từng hồi âm thanh chú ngữ vang lên từ cùng một nơi.
Lập tức hào quang từ trên đỉnh đầu của những người này lóe sáng, một cái quang trận màu vàng lăng không hiện lên, quay tít một vòng liền bắn ra hơn mười đạo cột sáng màu trắng, toàn bộ hóa thành một đường thẳng lập tức bắn lên trên cánh cửa.
Âm thanh ầm ầm nổi lên, vô số phù văn màu trắng từ trên cánh cửa vung ra, nhưng cánh cửa cực lớn thì vẫn không hề nhúc nhích, chẳng có chút dấu hiệu nào là nó sắp mở ra cả.
Những người khác không khỏi có chút hoảng sợ.
Đại hán mặc cẩm y thấy vậy, không giận mà còn cười lớn:
“Khá thú vị đấy, không nghĩ tới chỉ một cánh cửa thì đã khó xơi rồi, xem ra không sử dụng chút bản lĩnh là không được.”
Nói xong lời này, đại hán mặc cẩm y bấm niệm pháp quyết, miệng lầm bẩm về phía quang trận ở trong hư không.
Âm thanh “oanh minh” vang lên, màu sắc của quang trận bỗng nhiên biến đổi thành màu bạc nhạt, đồng thời hàn quang bên trong nó lóe lên, hiện ra vô số đạo kiếm nhỏ màu bạc, đếm sơ qua khoảng mấy ngàn đạo.
“Đi”
Đại hán quát khẽ một tiếng, tay áo vung lên hất về phía cánh cửa cực lớn kia.
Trong quang trận nổi lên tiếng xé gió, tất cả những đạo kiến nhỏ màu bạc như thủy triều bay vọt ra, trong hư không chúng quỷ dị ngưng tụ lại với nhau thành một thể, biến ảo thành một thanh Kiếm khổng lồ lớn hơn ngàn trượng màu bạc. Sau khi lóe lên một cái, thanh kiếm khổng lồ hung hăng chém xuống cánh cửa lớn ở phía xa.
Một tiếng tiêm minh chói tai vang lên!
Mặt ngoài cánh cửa cực lớn lóe lên một sợi tia sáng màu bạc.
Theo đó toàn bộ bầu trời run rẩy một hồi, mặt ngoài cánh cửa lóe lên phù văn hai màu vàng bạc, từ sợi tia sáng bạc từ từ tách ra thành một cái khe hở.
Tuy nhìn có vẻ không rộng lắm, nhưng cũng đủ cho người tiến vào bên trong.
Đại hán mặc cẩm y đại hỉ, bên ngoài thân lóe lên hào quang, đem tất cả môn nhân bên người hắn đều cuốn vào bên trong đó rồi hóa thành một luồng cầu vồng phá không bay đi, mơ hồ một cái đã chui vào bên trong cánh cửa cực lớn không thấy bóng dáng.
Mà đúng lúc này, Hoa Tây Tiên Tử bỗng nhiên giẫm chân, vậy mà cùng với Vô Cấu lão tổ hóa thành một đạo thanh hồng bắn tới khe hở trên cánh cửa cực lớn.
“Phanh” một tiếng trầm đục.
Cầu vồng bay tới gần cánh cửa cực lớn hơn trăm trượng thì bị một cỗ lực lượng vô hình đẩy lùi trở lại.
Tiếp đó cánh cửa cực lớn vang lên tiếng “ầm ầm” rồi tự động khép lại, hào quang màu bạc bên ngoài lóe lên, khe hở lập tức biến mất không thấy bóng dáng.
Mà đạo thanh hồng bị bắn ngược lại chỉ xoay quanh một vòng, bên trong liền hiện ra thân ảnh của Hoa Tây Tiên Tử và Vô Cấu lão tổ.
Trên mặt nữ tử kiều mỵ lộ ra vẻ ngoài ý muốn, còn nam tử bên cạnh thì sắc mặt vẫn đờ đẫn.
“Thiếp thân đúng là lỗ mãng rồi, vốn còn định tiết kiệm chút khí lực, mượn nhờ lực lượng của Phụng Tông Chủ để trực tiếp tiến vào bên trong, xem ra không thể thực hiện được rồi, vẫn là không xuất thủ thì không xong. Phu quân, ngươi tới mở cánh cửa này ra đi.” Làn thu thủy trong đôi mắt dễ thương của nữ tử kiều mỵ lưu chuyển một vòng, sau đó quay đầu khẽ cười nói.