Bên trong một tòa tiểu sơn bốc bên rìa Vạn Nguyệt sơn mạch, hơn trăm tên cao giai tu sĩ mặc quần áo và trang sức khác nhau đang tụ tập lại một chỗ kết thành một pháp trận không biết tên cực lớn.
Một gã nam tử mặc cẩm y dáng người cao lớn, tướng mạo uy nghiêm mang bộ mặt lạnh như băng đứng bên cạnh chăm chú quan sát hết thảy.
…
Trong một cái ao có vô số độc trùng quỷ dị, phía trên một bệ đá màu lam nhạt thờ phụng một cái đỉnh nhỏ màu xanh.
Xung quanh bệ đá có ba lão giả tướng mạo cực kỳ xấu xí đang nhắm mắt xếp bằng ngồi xuống. Mỗi lão đều quay một hướng khác nhau, thần sắc ngưng trọng như đang tu luyện bí thuật gì đó.
…
“Vũ Quang quốc, Xuyên Vân quốc, thêm cả tám quốc gia thuộc Tề Vân sơn mạch đều bị hủy diệt. Điều này làm sao có thể?”
Bên trong một tòa thành lớn cách Huyết Hạc thành không biết bao nhiêu vạn dặm, một lão giả mặc áo bào màu xanh lục mang một vẻ không thể tin được đang quát tháo một gã nam tử mặc áo vàng.
“Bích Ảnh đại nhân, tiểu nhân tuyệt không dám nói dối nửa câu. Từ trên xuống dưới cả tám quốc gia này, bất kể là quân thần hay là dân chúng bình thường, toàn bộ đều quỷ dị biến mất từ một tháng trước, ngay đến một người sống sót cũng không tìm được”. Nam tử áo vàng vâng dạ trả lời.
Lão giả mặc áo bào xanh đúng là vị Bích Ảnh mà Hàn Lập đã có lần thỉnh giáo qua.
“Vậy những tông môn lớn nhỏ bên trong Tề Vân sơn mạch đâu? Tề Vân sơn mạch xuất hiện sự việc kinh người như vậy thì bọn chúng không thể không phát giác được chút nào mới phải.” Sắc mặt Bích Ảnh trầm như nước hỏi.
“Thuộc hạ cũng đặc biệt điều tra điều này. Toàn bộ mười chín tông môn lớn nhỏ trong Tề Vân sơn mạch cũng không còn một ai. Dường như kết cục của bọn chúng và tám quốc gia kia giống hệt như nhau.” Nam tử áo vàng cười khổ một tiếng trả lời.
“Đều biến mất? Mặc dù mười chín tông môn này không tính là gì ở Huyết Thiên đại lục, nhưng nếu liên kết lại với nhau thì cũng tạo thành một lực lượng không thể coi thường. Cho dù bổn minh ra tay cũng không thể xóa bỏ một cách vô thanh vô tức như vậy được. Việc này ly kỳ như thế, chẳng lẽ ngươi không tìm được chút đầu mối gì sao?” Ánh mắt Bích Ảnh chớp lên vài cái rồi chậm rãi hỏi tiếp.
“Ngược lại manh mối không thể nói một điểm cũng không có. Sau khi bổn minh phát hiện được việc này ngay lập tức đã phái người tiến vào lãnh thổ tám quốc gia này điều tra một phen. Kết quả đã phát hiện ra bất kể là trong thành trì hay trong những tông môn kia đều không hề có dấu vết kịch liệt chống cự. Điều này cho thấy rõ nhưng người này hoặc là tự nguyện để người khác bắt đi, hoặc là thực lực đối phương mạnh mẽ tới một trình độ không thể tưởng tượng nổi, khiến cho tám quốc gia và hơn mười tông môn kia căn bản không có khả năng kháng cự lại.” Năm tử áo vàng hơi cúi đầu trả lời.
“Ngươi nói xem có thể là khả năng nào?” Bích Ảnh hỏi lại.