Sắc mặt Vạn Hoa phu nhân trắng như tờ giấy, bất động trong chốc lát.
Lúc này, chẳng những trận đồ bị cự chưởng vàng kim chấn vỡ đến thất tinh bát lạc, mà ngay cả cự sư màu đen sau lưng lão bà cũng bị một luồng sức mạnh lớn khủng khiếp đè xuống, co lại một chỗ, căn bản không thể nào cựa quậy.
Mặc dù trên người Vạn Hoa phu nhân thoáng cái đã phóng ra một cái thuẫn màu lục và vài kiện bảo vật phòng ngự bảo vệ toàn thân, nhưng trong lòng cũng hiểu rất rõ, với uy năng khủng bố của cự thủ kia, những bảo vật này căn bản không thể tạo ra bao nhiêu tác dụng ngăn cản.
Chân Ma Chi Thể của đối phương lại khủng bố đến tình trạng thế này, chỉ dùng một tay đã đánh bại bản thân dù đã sử dụng đến những thủ đoạn áp trục.
Điều này làm Vạn Hoa phu nhân vốn tâm cao khí ngạo thoáng chốc tâm lạnh như tro tàn.
“Đã nhường rồi!”
Hàn Lập biến thành cự nhân nhàn nhạt cười, nói một câu, sau đó co tay thu chiêu lại.
Gần như cùng lúc, cự chưởng trên đầu Vạn Hoa phu nhân cũng lóe lên biến mất không thấy bóng dáng.
Lúc này, lão bà cũng không biết mình đã ly khai màn sáng bằng cách nào, đờ đẫn về đến khán đài.
Bên ngoài, Thanh Bình đạo nhân cùng Tiêu Minh thoáng liếc nhau một cái, đều lộ ra thần sắc cực kỳ hoảng sợ.
Hàn Lập trong màn sáng hướng Thanh Bình đạo nhân nói:
“Thanh Bình đạo hữu, kính xin xuống tràng chỉ giáo một chút…”
Mà Thanh Bình đạo nhân mới hồi phục từ cảnh tượng kinh người, Hàn Lập một kích đánh bại lão bà, nghe Hàn Lập nói như vậy, sắc mặt biến đổi. Sau một lúc lâu mới chắp tay với Hàn Lập, cười khổ trả lời:
“Đạo hữu, ma công cái thế. Bần đạo tự hỏi, tuyệt đối không phải là đối thủ. Một chiêu này không cần đánh nữa, tại hạ cam bái hạ phong.”
Vị Thanh Bình đạo nhân này sau một hồi tranh đấu nội tâm, chủ động nhận thua.
Hàn Lập nghe được cũng không cảm thấy bất ngờ, cũng không cưỡng ép thêm, chỉ gật đầu rồi đem Phạm Thánh chân thân thu lại, sau một cái chớp động cũng hiện ra bên ngoài màn sáng.
“Hàn đạo hữu thần thông to lớn, có thể nói cả đời Tiêu mỗ cũng ít gặp. Nhưng cũng làm cho ta nhớ đến một người. Đạo hữu hẳn là Hàn Lập của Phong Nguyên Đại Lục, người từng tiến vào Ma Giới chém giết Minh Trùng Mẫu rồi.” Tiêu Minh quan sát Hàn Lập không chớp mắt một lúc, từng chữ nói ra.
“Hổ thẹn! Lời đồn có chút khuếch đại thôi, nhưng tại hạ quả thực là Hàn Lập Nhân Tộc.” Ánh mắt Hàn Lập có chút lóe lên, bất động thanh sắc trả lời.
“Hắc hắc, quả nhiên là Hàn đạo hữu, khó trách thần thông lợi hại đến thế. Nhưng điều này quả thực là quý khách đến nhà rồi. Đạo hữu nhất định phải nghỉ ngơi tại bản thành một thời gian ngắn để ta có thể hảo hảo* mà trao đổi một chút.” Tiêu Minh không để ý đến biểu tình của hai người kia, cười to nói.