“Hai người chúng ta vốn là vì Tiêu huynh mà tới, cho dù đạo hữu không nói, bọn ta cũng dự định tới quý động phủ quấy rầy mấy ngày.” Thanh Bình đạo nhân mỉm cười trả lời.
Hàn Lập sau một hồi tự đánh giá cũng gật đầu.
“Tốt, cứ quyết định như vậy đi. Trước tiên chư vị đạo hữu hãy cùng tại hạ tới Tranh Đài Tràng đã. Chuyện ở nơi này cứ giao cho đệ tử bổn môn xử lý.” Tiêu Minh nghe vậy, khuôn mặt lộ ra chút vui vẻ, sau đó nhìn về bốn phía xung quanh đã bắt đầu xuất hiện một ít vệ sĩ của Thành Huyết Hạc rồi nói.
Bà lão và Thanh Bình đạo nhân tự nhiên không có ý phản đối, Hàn Lập im lặng truyền âm vài câu cho Hoa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi, sau đó cũng đi theo ba người hướng tới một nơi nào đó trong thành bay đi.
Chu Quả Nhi và Hoa Thạch lão tổ liếc mắt nhìn nhau rồi cũng yên lặng rời khỏi nơi đây, nhanh chóng biến mất ở giữa ngã tư đường gần đó.
Nửa canh giờ sau, giữa một tòa kiến trúc vòng tròn đường kính lớn hơn ngàn trượng bay lên một tầng màn sáng mờ mịt, ở giữa không trung bên trong đó, Tiêu Minh và Bà Lão đang đối mặt nhau từ hai phía xa xa.
Ở trên khán đài bên ngoài màn sáng, Hàn Lập và Thanh Bình đạo nhân thì thần sắc bình tĩnh quan sát hết thảy.
Một lát sau, Tiêu Minh thở nhẹ một hơi, miệng nói một tiếng “ Chiêu thứ nhất “, lập tức hé miệng phun ra một đạo huyết quang, đón gió mà lớn lên thành một cái lưỡi dao khổng lồ làm bằng xương trắng.
Ở phía trước mũi nhọn của binh khí này có khảm nạm một vài vòng tròn màu bạc, gió thổi qua chúng vang lên âm thanh leng keng hỗn loạn không ngừng.
Một tay Tiêu Minh bắt lấy lưỡi dao bạch cốt, sau đó quát khẽ một tiếng, cánh tay bỗng nhiên vung lên, liền trực tiếp ném vật ấy về phía bà lão.
“Phù phù” một tiếng.
Lưỡi dao bạch cốt khổng lồ vừa rời tay, mặt ngoài của nó đã hiện lên vô số phù văn màu máu, chớp động một cái nó đã quỷ dị vượt qua cự ly mấy trăm trượng mà trực tiếp xuất hiện trước mặt bà lão, gần trong gang tấc.
“ Hừ, chỉ với chút thủ đoạn này.”
Bà lão hừ nhẹ một tiếng, bộ dáng có vẻ hơi khinh thường, nhưng thực tế thì không dám chậm trễ chút nào, một bàn tay vẫy ra nhanh như tia chớp, rút ra một cây trâm bằng gỗ màu đen trông có vẻ cổ xưa, hướng tới hư không phía lưỡi dao vạch một cái.
Một tiếng thanh minh truyền ra.
Mũi nhọn của cây trâm gỗ màu đen phun ra một ngọn lửa màu đen, lay động một cái lập tức quấn quanh lưỡi dao bạch cốt đồng thời bộc phát ra hào quang chói mắt.
Một màn kinh người xuất hiện.
Lưỡi dao này chỉ bị ngọn lửa màu đen quấn quanh vài cái đã bị mạnh mẽ bức dừng lại ở xa xa rồi lấy tộc độ cực nhanh mà tan rã.
“ Chiêu thứ hai”
Tiêu Minh gặp tình hình này không hề có chút bất ngờ nào, ngược lại còn tiếp tục ra tay lần nữa.
Chỉ thấy hắn điểm một ngón tay về phía Cốt Dao đã bị hòa tan gần một nửa.
Vài cái vòng bạc vẫn sáng loáng ở bên trong lửa đen lập tức run lên nhè nhẹ rồi trở nên mơ hồ, sau đó liền mạnh mẽ giãy ra khỏi đám lửa đen đang lượn lờ, biến mất tại chỗ không thấy đâu nữa.