“ Được rồi, bất kể lai lịch của người này ra sao, nếu đã xuất hiện tồn tại Đại Thừa thì xem ra chuyện kia thật sự không thể dấu diếm được nữa rồi. Vậy thì dứt khoát đem tin tức thả ra, mượn nhờ lực lượng của bọn chúng tới mạo hiểm một lần cũng được. Chuyện này so với việc bỏ lỡ thời gian mở ra, cuối cùng chẳng được gì thì còn tốt hơn nhiều.” ánh mắt của tên đeo mặt nạ chớp động vài cái, cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tiếp đó tay áo hắn run lên, thân hình uốn éo rồi trực tiếp chui vào hư không không thấy đâu nữa.
Lúc này, Hàn Lập cũng đang dạo quanh một con đường khác, ra vào mấy lần một vài những cửa hàng trông có vẻ khá lớn, định bổ sung một ít tài liệu dự trữ. Nhưng cuối cùng hắn không mua thêm gì mà trực tiếp đi tới chỗ có vài khách sạn ở một nơi khá vắng vẻ thuê cho mình một gian phòng nhỏ, sau đó ngồi xuống tu luyện mà không ra ngoài nữa.
Ba ngày sau, khuôn mặt Hàn Lập tỏ ra hơi kỳ lạ đi tới quảng trường, thấy hai người Hóa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi đã sớm chờ ở đó, lập tức đưa về chỗ ở của mình.
Sau đó Hàn Lập nói với hai người bọn họ rằng bản thân bỗng nhiên có chút sở ngộ về môn bí thuật đang tu luyện, cho nên sự việc về tế đàn thượng cổ tạm thời dừng lại, trước hết cần phải bế quan một thời gian ngắn, để cho hai người bọn họ cũng ở nơi này tu luyện cho tốt, không có gì quan trọng thì không cần phải đi ra ngoài.
Hóa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi nghe vậy, tự nhiên gật đầu đồng ý.
Vì vậy, gần một tháng thời gian sau đó ba người đều tu luyện tại chỗ mà không hề rời khỏi nơi này một bước.
Một ngày của hơn một tháng sau, Hàn Lập vốn đang ngồi trong phòng, bỗng nhiên hai mắt trợn lên, dường như cảm ứng được điều gì, theo đó sắc mặt hắn có vẻ trầm xuống, bên ngoài thân lập tức tỏa ra ánh sáng vàng rực liền hóa thành một đạo cầu vồng lao ra khỏi phòng.
Dường như cũng cùng thời gian đó vang lên tiếng nổ “ oanh” mạnh kinh thiên động địa.
Một khối quang cầu cực lớn đột nhiên nổ tung phía trên không của khách sạn, từng vòng từng vòng chấn động tỏa ra khiến cho những nơi mà nó đi qua, kiến trúc xung quanh nhao nhao sụp đổ, một vài người của Huyết Thiên Đại Lục bị ảnh hưởng tới cũng nhao nhao mà bị nổ tung thành huyết vụ.
Chỉ có số ít người có tu vi tương đối cao, giờ phút cuối cùng kịp thời thả ra bảo vật hộ thân mới có thể vội vã lao ra khỏi phạm vi chấn động, vô cùng kinh sợ vội vàng nhìn lên trên bội trời.
Hoa Thạch lão tổ và Chu Quả Nhi tự nhiên cũng ở trong số đó.
Tuy nhiên bới vì cấm chế cấm bay, nên tất cả mọi người đều không cách nào bay tới gần đó để quan sát, nhưng với khoảng cách ấy để có thể nhìn được rõ ràng tình hình trên không trung thì cũng không có vấn đề gì khó khăn cả.
Chỉ thấy xa xa nơi vừa phát ra tiếng nổ thình lình có hai bóng người đang đứng lơ lửng trên không trung.
Một tên trẻ tuổi mặc đạo bào và một bà lão tóc bạc, mặt mũi đầy nếp nhăn, nhưng chấn động khí tức phát ra từ trên người hai kẻ này lại cực kỳ kinh người.