“Được, đạo hữu đã không có ý kiến gì, vậy thì hãy đi xuống nghỉ ngơi cho tốt đi, hi vọng trên đường có thể thuận lợi một chút.” Hàn Lập khoát tay áo với nàng, than nhẹ một tiếng nói.
Huyết Phách tự nhiên không dám cãi lời, thối lui ra khỏi đại sảnh.
Hàn Lập lẳng lặng ngồi trên mặt ghế, trầm ngâm không nói.
Mấy ngày sau, thân ảnh của Mặc Linh Cự Thuyền xuất hiện tại trên không một hồ nước màu xanh lục bích, sau đó đáp xuống một hòn đảo nhỏ trông vô cùng hoang vu.
Nhưng chỉ vẻn vẹn nửa ngày sau, cự thuyền lại một lần nữa bay lên trời, dọc theo lộ tuyến trước kia bay vút đi.
Một tháng sau, trên không trung một dãy núi có phần danh tiếng của Huyết Thiên Đại Lục, hơn mười dị tộc nhân của đại lục Huyết Thiên đang chia làm hai phe tranh đấu với nhau.
Trong đó có một đám da màu đỏ như lửa, hai gò má có thể mơ hồ nhìn thấy được lân phiến nhàn nhạt. đám còn lại thì có cặp mắt to lớn và lông mày rậm rạp, trên người mơ hồ có thể thấy được những luồng sát khí quanh thân.
Ngay phía dưới chúng, trong một mảng rừng rậm kín đáo dị thường, vài cây Linh Dược phát ra mùi hương kỳ dị đang đón gió mà đung đưa.
Mà ngay ở hai bên của vài cây Linh Dược này, có một lão giả mặc áo bào đỏ và một nam tử mặc áo bào xám đang ngồi xếp bằng đối diện nhau.
Tướng mạo của hai người tương tự với những người của hai nhóm đang tranh đấu với nhau trên không trung, nhưng tu vi thì hơn xa những người đang giao thủ kia. Lúc này một người thì đang thúc dục một bảo vật có hình dáng như lẵng hoa, một người thì đang thúc dục một kiện pháp khí hình dáng như chiếc mâm tròn triền miên tranh đấu, bộ dáng giằng co không phân hơn kém.
Hiển nhiên hai người này chính là hai kẻ cầm đầu của hai nhóm, cũng vì đám Linh Dược hiếm có này mà tranh dành nhau kịch liệt.
Bỗng nhiên từ phía chân trời xa vang lên tiếng nổ lớn, một chiếc thuyền lớn màu đen trông như một ngọn núi cao lóe lên mà hiện ra, sau đó dùng tốc độ nhanh kinh người mau chóng bay đến phía rừng rậm.
Cự thuyền chưa thực sự bay đến trước mặt mọi người mà một cỗ khí thế kinh người mênh mông cuồn cuộn đã kéo tới.
Những tộc nhân của hai phe đang giao chiến trên bầu trời chẳng qua chỉ có tu vi cỡ Kim Đan Nguyên Anh, bị cỗ khí thế này bức tới, nhao nhao kinh hãi mà dừng tay lùi về phía sau.
Hai gã thủ lĩnh có tu vi Luyện Hư ở dưới rừng rậm, sắc mặt cũng đại biến, cuống quít nhìn lại về phía cự thuyền trên không trung.
Kết quả cự thuyền màu đen chỉ hơi trầm xuống, lập tức như một luồng gió lốc lóe lên đã lướt qua khu rừng.
Hai đám dị tộc nhân chỉ thấy như bị vòi rồng cuốn đi, thân hình không tự chủ được mà đều quay cuồng liên hồi ngay tại chỗ.
Tiếp đó âm thanh lớn “bang bang” vang lên, thân hình bọn chúng nhao nhao bay ngược về phía sau mấy chục trượng, mới có thể một lần nữa miễn cưỡng đứng vững.
Rừng rậm phía dưới lại càng như bị Cự Thú Man Hoang chạy qua, từ giữa khu rừng bỗng lăng không mà hiện ra một cái rãnh khổng lồ rộng tới vài chục trượng, cây cối hai bên đều đổ sụp xuống đất.