“Động thủ!”
Lão giả gầy nhìn thấy cảnh này, lập tức quát nhẹ một tiếng. Cự chùy màu bạc trong tay rung lên một hồi, nhằm phía bệ đá trung tâm mà tung ra một kích.
“Oành!” Một tiếng nổ vang, điện quang bên trong màn sáng xanh lóe lên. Một luồng sét to như miệng bát từ trên trời giáng xuống, nhằm đến cự mộc xanh thẩm mà đánh tới.
Vị trưởng lão Thương Minh này hiểu rất rõ, tất cả đều là tồn tại Đại Thừa, khi nhắm thẳng vào đối phương thì trong thời gian ngắn không dễ gì mà trúng được. Bởi vậy, mục tiêu nhanh chóng được xác định, chính là cự mộc đột nhiên xuất hiện phía trên.
Tuy không biết cự mộc có tác dụng kỳ dị như thế nào, nhưng hủy diệt nó là quyết định không sai.
Ba trưởng lão còn lại thấy tình hình như vậy, không chút do dự, liền xuất thủ.
Âm thanh vù vù của bảy tám món bảo vật phát ra cùng một chổ. Sau khi tụ lại trên không thì kết hợp, huyễn hóa một hồi thành một vòng ánh sáng bảo vệ cự sơn, dùng khí thế hung hãn mà đánh xuống dưới.
Hàng vạn đạo thụy khí của cự sơn túa ra, chưa kịp tới nơi, những sợi tơ vô hình chi chít rậm rạp đã bắn xuống trước. Dường như muốn đem hai người trên bệ đá đâm xuyên hàng trăm lỗ.
Nam tử áo đen dưới màn sáng cuồng tiếu một hồi. Sau một cái chớp động, thân hình mơ hồ rồi chui vào trong cự mộc.
Về phần lão giả râu dài, gương mặt không chút biểu tình bấm niệm pháp quyết, cũng hóa thành một đạo kinh hồng rồi trốn vào trong đó.
“Oanh!” Một tiếng.
Sau khi điện quang màu bạc lóe lên, liền bổ vào cự mộc.
Mà cự mộc cao vài chục trượng kia, ngoài thân có vô số tia điện nhảy lăn tăn không dứt. Một mùi khét theo đó bốc ra, nháy mắt đã héo rũ rồi tan thành tro bụi.
Cứ nghĩ hai người kia ở bên trong cự mộc, nhưng giờ lại không thấy bóng dáng đâu.
“Chạy rồi sao?”
Lão giả gầy ngạc nhiên, dường như không tin vào mắt mình nữa.
Ba trưởng lão Thương Minh còn lại sau khi liếc nhau vài cái thì lộ ra thần sắc hoảng sợ.
Nơi này từ sớm đã được Thương Minh bọn hắn bày pháp trận trùng trùng điệp điệp. Chỉ là cấm chế cấm phi hành cũng đã năm sáu cái. Nếu có thể để người khác ngang nhiên đem vật đi thì quả thực không thể tưởng tượng.
“Đừng loạn động! Nơi này là động thiên, từ lâu đã được gia cố như tường đồng vách sắt. Muốn chạy thì có thể chạy được đi đâu… Không ổn! Hai người này vậy mà có được phù lục ra vào chỉ trưởng lão bản minh mới có được, hiện giờ đã tìm được lối thoát cấm chế, ra khỏi Động Thiên rồi. Bốn vị trưởng lão, theo ta, gấp rút đuổi theo.” Trên bầu trời truyền đến thanh âm của Minh Tôn, người chủ sự Thương Minh. Ban đầu còn bình tĩnh, nhưng lập tức từ thần niệm phát hiện ra điều không ổn, kinh sợ nói.