Gã nam tử kia sau khi nói ra những lời vừa rồi chợt rùng mình bừng tỉnh. Gương mặt xám lại, trong mắt lộ ra nét khiếp sợ.
“Ồ, thì ra là Tra đạo hữu của Thạch Dũng tộc. Khó được đạo hữu coi trọng thiếp thân như vậy. Không bằng chờ đấu giá hội kết thúc, ở lại đây cùng với thiếp thân vui vẻ mấy ngày. Ý đạo hữu thấy sao? Biết đâu lại có thể làm đạo hữu thỏa nguyện mong ước.” Nữ nhân xinh đẹp nhìn vào nam tử trung niên kia cười nhẹ, thân thể khẽ run theo điệu cười, bày ra một lực hấp dẫn vô tận. Nhưng trong mắt nàng lóe lên một tia hàn ý như có như không.
“Hồ tiên tử nói đùa, vừa rồi tại hạ chỉ có ý đùa giỡn thôi, làm sao mà dám có ý với tiên tử chứ.” Trước dáng vẻ tươi cười đầy mị hoặc của nữ nhân kia, nam tử trung niên như nhìn thấy rắn rết, cười gượng vài cái, vội vàng thành thật trở về chổ ngồi.
“Đùa? Đạo hữu đã không có ý kết bạn với thiếp thân, thì tốt nhất nên cẩn trọng khi phát ngôn. Việc này chỉ đến đây thôi. Nếu như còn có người mở miệng đùa giỡn nữa thì đừng trách thiếp thân trở mặt vô tình!” Nét mặt tươi cười vừa rồi của nàng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là gương mặt lạnh lùng băng giá.
Sắc mặt nam tử trung niên vô cùng khó coi nhưng cũng không dám phản đối chút nào.
Những kẻ trong quảng trường chứng kiến cảnh vừa rồi trong lòng đều run lên, dùng ánh mắt vô cùng kiêng kỵ mà nhìn Hồ Ngọc Song.
“Được rồi! Tiểu nha đầu, ngươi lãng phí thời gian quá đấy. Chúng ta đến đây không phải để xem mấy trò khôi hài nhãm nhí đó. Nhanh đem vật phẩm đấu giá ra đây đi.” Trong căn phòng màu xám bạc truyền ra một âm thanh già nua mang theo ý bất mãn khó chịu.
“Vâng! Là vãn bối sơ xuất. Món đồ đầu tiên lập túc sẽ đấu giá.” Hồ Ngọc Song sau khi nghe người kia nói, gương mặt biến sắc, khom người nói.
Tiếp theo, nàng dùng một tay bắt quyết rồi điểm xuống bệ đá bên dưới.
Trong quang trận lúc này nổi lên âm thanh vù vù, phía trước bỗng nhiên hiện ra một cái bàn dài bằng bạch ngọc sáng long lanh.
Trên bàn, để ba cái hộp gỗ kích thước khác nhau, tất cả đều được phủ lên một màn sương mù.
“Món đấu giá đầu tiên của đại hội lần này không phải là vật của Phong Nguyên đại lục. Mà do bản Thương Minh tốn rất nhiều tâm huyết lấy từ Lôi Minh đại lục bên kia, một bình cốt tủy của Hoàng Kim Lôi Sư.” Hồ Ngọc Song vừa nói xong, ngón tay búng ra một điểm sáng màu hồng phấn đi vào trong vầng sáng, tay kia phẩy một cái đã đem hộp gỗ bên trong đặt trên bàn tay.