Hàn Lập lẳng lặng truyền âm vài câu trong miệng, tới khi hắn ra khỏi cửa lớn, đám người Huyết Phách và Chu Qủa Nhi sớm đã cung kính đứng chờ ở đó.
Hàn Lập phân phó một tiếng để cho Hóa Thạch Lão Tổ và mười hai Hương Nữ ở lại, chỉ mang theo hai người Huyết Phách và Chu Qủa Nhi hóa thành một luồng hào quang bay lên trời, phi hành về phía một nơi trong thành trấn.
Sau đó không lâu, từ vài nơi khác trong rừng rậm cũng đều xuất hiện hào quang chớp động, đồng dạng có một vài người khống chế độn quang bay lên trời.
Dường như cùng một thời gian, tại một vài tòa lầu các chuyên dùng để chiêu đãi khách nhân từ bên ngoài đến ở phía trong thành trấn cũng hiện lên từng đạo độn quang như thủy triều bay tới.
Tới khi vòng sáng hộ thể do Hàn Lập biến ra bay tới trên không trung của tòa tháp thì nơi đây đã sớm có không ít người tiến nhập vào bên trong.
Ánh mắt Hàn Lập khẽ quét qua hơn trăm tên vệ sĩ mặc áo giáp đứng bên ngoài tòa tháp cao, sau đó lập tức mang theo hai nữ trực tiếp đáp xuống phía ngoài cánh cửa lớn.
Nhưng vào lúc này, từ trong tháp có một bong người nhoáng lên, Phi Vân Tiên Tử lại thướt tha đi ra, vén áo thi lễ với Hàn Lập, sau đó mỉm cười nói:
“Hàn tiền bối, hoan nghênh ngài quang lâm Đấu Gía Đại Hội. nếu ngài không ghét bỏ, có thể để thiếp thân tự mình dẫn đường đưa tiền bối vào bên trong được chứ.”
Dường như nàng này đã sớm chờ ở chỗ đó.
“Nếu Tiên Tử đã muốn như thế, vậy thì làm phiền rồi.” Hàn Lập cũng không hề thấy ngoài ý muốn, mỉm cười gật đầu nói.
Cô gái áo tím nghe thấy thế thì tỏ ra vui vẻ, đi tới khoát tay chặn những tên vệ sĩ kia lại.
Lúc này bọn người Hàn Lập nghênh ngang tiến vào trong tòa Thạch Tháp mà ngay cả Tín Vật cũng không cần kiểm tra.
Một chân vừa bước vào cửa lớn của tòa Thạch Tháp, ngay lập tức Hàn Lập cảm ứng được một hồi chấn động khác thường, cảnh vật ở bốn phía nhanh chóng lướt qua và trôi về phía sau lưng.
Nhìn có vẻ như chỉ là một bước nhỏ, vậy mà thoáng một cái cả người lại từ chỗ cửa lớn trực tiếp xuất hiện ở chân cầu thang trong một tầng lầu của tòa Thạch Tháp.
ở trên bậc thang phía trước, đang có hai gã Dị Tộc Nhân màu da tái nhợt, toàn thân nổi lên từng vòng sáng mơ hồ bao lấy thân thể.
Hào quang lóe lên, hai gã Dị Tộc Nhân đã triệt để chui vào bên trong hư không không thấy bóng dáng, chỉ để lại vài điểm chấn động trong không gian.
“Đây là cửa vào chính thức của Phòng Đấu Gía sao?” thần sắc Hàn Lập khẽ động hỏi.
“Tiền bối nói rất chính xác, từ chỗ này có thể trực tiếp đi vào bên trong Động Thiên đấy.” Cô gái áo tím mỉm cười tự nhiên trả lời.
Hàn Lập khẽ gật đầu, thân hình thoáng một cái dẫn đầu bước lên bậc thang, một cỗ Lực Không Gian bổ nhào từ phía trước mặt đến, lúc này thân hình của mấy người cũng đồng dạng trở nên vặn vẹo không rõ ràng.
Sau thời gian ăn một bữa cơm, Hàn Lập đã ngồi trên một chiếc ghế, cùng với những người đi theo ở trong một gian phòng được trang trí vô cùng trang nhã.
Cả gian phòng đặt chiếc ghế lớn chừng khoảng hơn mười trượng, ở phía trước có một tầng màn sáng gần như trong suốt, từ hướng đó nhìn ra phía ngoài thành thế từ trên cao nhìn xuống, thì trông thấy một cái quảng trường khổng lồ.