Đứa Trẻ do Phệ Kim Trùng biến thành gặp tình hình này cũng không có ý dừng lại mà mười ngón tay lại nhanh chóng bắn ra từng đợt Tinh Quang kiếm khí liên hoàn.
Một mảng Tinh Quang lạnh lẽo lại từ hư không tuôn ra.
Nhưng vào lúc này, khi mà nó còn chưa kịp chui vào bên trong đám gió đen thì từ bên trong đó bỗng truyền ra một âm thanh rống giận, đột nhiên một lưỡi dao khổng lồ màu xanh lớn hơn trăm trượng từ phía bên trong bổ ra.
Lưỡi dao khổng lồ này có hình dáng uốn lượn rất quái dị, giống đao mà không phải đao, giống kiếm mà không phải kiếm, nhưng sau một tiếng nổ, từ bên ngoài của nó tuôn ra một tầng kỳ hàn lạnh lẽo với thanh thế vô cùng kinh người.
Phệ Kim Trùng Vương thì vẫn đờ đẫn liếc nhìn lưỡi dao khổng lồ, những đạo Kiếm Quang óng ánh vừa bay ra bỗng tỏa sáng, sau đó hơn mười đạo Tinh Quang dung hợp lại thành một, hóa thành một luồng cầu vồng dài hơn mười trượng chém tới.
Hai thứ này mới vừa tiếp xúc với nhau, lập tức hàn khí và Tinh quang đều cùng lóe lên, từ chỗ va chạm vang lên một tiếng “phốc” giòn tan.
Trong chốc lát, lưỡi dao khổng lồ màu xanh da trời đã bị chém làm hai đoạn.
Kiếm Quang óng ánh kia vô cùng sắc bén, những bảo vật bình thường căn bản không thể ngăn cản được chút nào.
Lúc này Tinh Quang đã không còn bị ngăn cản nữa, chỉ thấy nó chớp động một cái đã không chút do dự mà một lần nữa thuận thế chém thẳng vào đám gió đen.
Từ bên trong đám gió đen truyền ra tiếng hét to kinh sợ, đám gió đen đột nhiên cuồn cuộn xoay tròn rồi hóa thành một cái vòi rồng phóng thẳng lên trời.
Trong tiếng rít vang trời, vòi rồng bị vô số Tinh Quang vây lấy rồi bị chúng mạnh mẽ chém cho tan nát.
Một tiếng “oanh” vang lên.
Dưới một kích này của Tinh Quang, một cái thân ảnh cực lớn từ bên trong đám gió đen bị bật ngược ra phía sau, thân hình liên tiếp lắc lư mấy lần tới cách xa hơn trăm trượng mới có thể đứng vững thân hình một lần nữa.
Đúng là Cự Nhân dữ tợn do Bất Diệt Thiên Tôn biến thành.
Chỉ là giờ phút này, trông hắn vô cùng chật vật, chẳng những trên mình chồng chất vết thương mà một cái bắp đùi đã không cánh mà bay, trong tay có thêm một cái Cốt Thuẫn khổng lồ màu đen, nhưng hơn một nửa đã bị tàn phá không còn nguyên vẹn nữa.
Ánh mắt của Cự Nhân từ phía xa nhìn về phía Đứa Trẻ, thần sắc ngoài vẻ tức giận vô cùng thì thình lình còn thêm vẻ kiêng kị cực kỳ sâu đậm, thậm chí bên trong còn thấp thoáng sự sợ hãi.
Mặc dù Bất Diệt Thiên Tôn bị trọng thương như thế, nhưng sau khi Cự Nhân thét dài một tiếng, tất cả những vết thương trên người lại lập tức lấy một tốc độ không thể tưởng tượng nổi mà nhanh chóng liền lại, ngay cả chỗ một bắp đùi không cánh mà bay kia cũng bị vô số tơ máu bắn ra đan vào nhau rồi nhanh chóng tái tạo lại.
Phệ Kim Trùng trông thấy thế, hai mắt long lanh nhíu lại, cánh tay nhấc lên, một ngón tay cách không điểm về phía Cự Nhân.
Âm thanh “xuy xuy” vang lên!
Trong chốc lát, bốn phía hư không xung quang Cự Nhân xuất hiện vô số đạo Kiếm Khí bắn tới, từ bốn phương tám hướng bắn mạnh về chính giữa người Cự Nhân.