"Một viên Tử Mẫu Thi Âm Lôi thì không thể nào phá bỏ được cấm chế này đâu." Tam Toàn Đạo Nhân nhướng mày nhắc nhở.
"Tất nhiên ta hiểu rõ điều này, mời đạo hữu nhìn xem!" Hoàng Nguyên Tử xoay trở bàn tay liền hiện ra ba viên châu lớn cỡ ngón tay cái, toàn thân xám trắng đầy tơ máu, có vẻ hết sức quỷ dị.
"Không ngờ lại có tới ba khỏa Thi Âm Lôi! Đạo hữu thật đúng là vì việc này mà bỏ vốn lớn a." Tam Toàn Đạo Nhân cả kinh, nhưng lập tức biểu lộ ra vẻ hài lòng.
"Nhanh động thủ dùng bí thuật phá bỏ pháp trận này đi, nói không chừng kẻ bên kia cũng sắp chạy tới rồi đấy." Hoàng Nguyên Tử quả quyết nói.
"Yên tâm, có ba khỏa Âm Lôi này mà nói..., chuyện phá bỏ cấm chế này chỉ là sự tình trong chốc lát mà thôi." Tam Toàn Đạo Nhân nghe vậy, liền cười ha hả nói.
Tiếp đó hắn há miệng phun ra ba lệnh bài màu sắc khác nhau, rồi điểm một tay về phía chúng.
Ba tấm lệnh bài mơ hồ một cái rồi đón gió mà điên cuồng lớn lên, phân ra biến hóa thành ba tấm lệnh bài cao gần trượng.
Một tay Đạo sĩ bấm pháp quyết, ba cái đầu Rắn cực lớn sau lưng đồng thời há miệng lớn bắn ra ba luồng ánh sáng màu sắc khác nhau, lóe lên lập tức chui vào trong lệnh bài.
Ba miếng lệnh bài cực lớn tức thì phát ra âm thanh ông ông. vô số phù văn hiện lên trên mặt lệnh bài, tiếp đó chúng quay tít một vòng rồi ngưng tụ lại với nhau, biến ảo thành hơn một trăm lá cờ nhỏ khác nhau dài hơn một thước.
Mỗi một lá cờ đều óng ánh trong suốt, mặt ngoài tỏa ra hào quang rực rỡ, ngoài ra còn mơ hồ có một chút lực lượng Pháp Tắc trên đó.
Đứng ở phía trên Cánh Cửa, Hoàng Nguyên Tử trông thấy cảnh này thì đồng tử khẽ co lại, bàn tay hắn run lên. một trong ba viên châu xám trắng đang nằm trong lòng bàn tay lập tức bắn về phía trước.
Tại một nơi khác trong hư không, Hàn Lập nhìn về Tinh Cầu màu xanh đang chẳng chịt những vết rách ở trước mặt, con mắt màu đen ở giữa hai hàng lông mày sớm đã biến mất không thấy đâu nữa, trên khuôn mặt bỗng chốc hiện lên vẻ lạnh lẽo.
"Có thể từ vị trí xa như thế phát giác ra ta. So ra cũng mạnh hơn những Đại Thừa kỳ bình thường khá nhiều. Dù vậy chỉ nhìn vào một kích kia cũng có thể thấy được tu vi kẻ này còn kém xa những cường giả như Tộc Mẫu Tu La Thù, không biết là bản thân chúng còn có bí thuật hay thần thông gì khác không?"
Hàn Lập lẩm bẩm vài tiếng, một tay nhắc lên, trong tay bỗng nhiên hiện lên một tấm Phù Lục màu vàng nhạt, ngay tức thì hóa thành một đạo kim quang biến mất trong hư không, sau đó hắn đứng yên bất động tại chỗ. Hình như đang yên lặng chờ đợi chuyện gì đó.
"Hàn huynh, là ngươi sao, làm thế nào mà ngươi lại ở gần đây được."
"Nghiên tiên tử, là ngươi sao. Cái Truyền Tấn Phù này sao lại ở trong tay ngươi. Ta nhớ trước khi rời đi đã đưa nó cho Nguyên Dao mà." Hàn Lập nghe được thanh âm này, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng miệng vẫn chậm rãi dò hỏi.